TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN TRONG NƯỚC VÀ HẢI NGOẠI QUYẾT TÂM 
CÙNG QUÂN ĐỘINHÀ NƯỚC VIỆT NAM HOÀN THÀNH ƯỚC MƠ DÂN TỘC LÀ CHIẾN THẮNG ĐIỆN BIÊN VĂN HÓA:
GIẢI HOẶC VÀ GIẢI TRỪ GIẶC ÁO ĐEN VATICAN, GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊAGIẶC TIN LÀNH

Trăn Trở Của Giuse “Vơ Văn Kiệt” Đúc Tượng Và Dựng Tượng De Rhodes Tại Hà Nội


Flag of CambodiaĐược đăng ảnhFlag  

 

QUỐC KỲ VIỆT NAM: Có những người Việt, v́ lư do nào đó, nói đến Quốc Kỳ Việt Nam, cờ đỏ sao vàng gọi là lá cờ máu. Tôi không hiểu họ muốn ǵ? Chắc là qua hận thù bởi thua chạy, mất quyền lợi và nhất là ‘đặc ân’ làm bù nh́n cho Mỹ....click đọc thêm: QUỐC KỲ-QUỐC HIỆU-QUỐC CA Cờ Đỏ Sao Vàng – Cờ Vàng Ba Que

 

Cờ Tam Vị Nhất Thể

Chúa Cha – Chúa Con – Chúa Thánh Thần

 

BÀN VỀ “CỜ BA QUE” TREO DƯỚI "ĐÍT" CỜ MỸ Ở IRAQ: Trên mạng www.cva646566. .h́nh cờ vàng ba sọc “cờ ba que” treo dưới “đít” cờ Mỹ. Và đứng phía dưới là Đại Úy Quân Lực Mỹ Michael Đỗ. Một số người thấy h́nh ấy đă hồ hỡi khoe cờ vàng ngăo nghễ tung bay. Có phải như vậy không? Có thật như vậy không?....

Ho Chi Minh

 

HỒ CHÍ MINH: CHÍNH SÁCH CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT  Cha già Hồ Chí Minh chỉ đạo kháng chiến và chính sách quân sự đặt biệt Chính Sách Cải Cách Ruộng Đất ngay trong vùng tự do, đă được giải phóng đă làm rung chuyển mọi hoạt động trong công cuộc kháng chiến, như Nguyễn Trăi viết mật trên lá cây “Lê Lợi vi Quân, Nguyễn Trăi vi Thần” của thế kỷ 20. Hồ Chí Minh và Việt Minh Cộng Sản Đảng đă khơi dậy tinh thần và lực lượng chiến đấu của quân đội ngay trong chiến hào ở Điện Biên Phủ, mỗi khi có thư, hoặc biết tin nhà được chia ruộng là anh em sung sướng, khoe nhau, vui mừng đến rơi nước mắt…

 

 

Tổng Bí thư Lê Duẩn

Vào Google “LÊ DUẨN” bạn sẽ đọc

mấy trăm bài và h́nh “cha già Lê Duẫn”

 

TUYỂN TẬP CHA GIÀ LÊ DUẨN I &  LÊ DUẨN II:   Là đảng viên thuộc lớp đầu của Đảng, đồng chí Lê Duẩn, thường được gọi bằng cái tên Anh Ba, là một trong những học tṛ xuất sắc nhất của Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại, là một nhà lănh đạo lỗi lạc, một nhà chiến lược kiệt xuất, một trí tuệ lớn của cách mạng trong thế kỷ XX....

 

Vào Google “LÊ ĐỨC THỌ” bạn sẽ đọc

mấy trăm bài và h́nh “cha già Lê Đức Thọ”

 

Những Mẩu Chuyện Bên Lề Hội Nghị Paris   Chưa bao giờ người ta thấy cố vấn Lê Đức Thọ nổi nóng như buổi sáng hôm đó. Ông trút hàng loạt những từ như "lừa dối", "ngu xuẩn", "tráo trở", "lật lọng"… lên đầu ông Kissinger, khiến ông này không nói được ǵ cả. Măi sau ông ta mới nhỏ nhẹ đề nghị cố vấn Lê Đức Thọ hăy nói khe khẽ thôi, không các nhà báo bên ngoài nghe thấy lại đưa tin là ông đă mắng người Mỹ. Nhưng ông Lê Đức Thọ vẫn không buông tha: “Đó là tôi chỉ mới nói một phần, chứ c̣n các nhà báo họ c̣n dùng nhiều từ nặng hơn nữa kia!”.

 

 

VỀ ĐỊNH HƯỚNG XĂ HỘI CHỦ NGHĨA  Theo Nguyên Tổng Bí thư Ban Chấp hành T.Ư Đảng Đỗ Mười, ngày nay, có không ít người dao động, phai nhạt lư tưởng cách mạng, với nhiều dạng biểu hiện khác nhau: có người ngượng ngùng khi nói "chủ nghĩa xă hội" hoặc khi nói "định hướng xă hội chủ nghĩa; có người nói một đằng làm một nẻo; thậm chí có người biện hộ, ca ngợi một chiều chủ nghĩa tư bản, trong khi phản bác, bôi nhọ và gieo rắc nghi ngờ về chủ nghĩa xă hội... Nguyên nhân dẫn đến sự dao động này có nhiều và rất phức tạp.....

 

Vơ Văn Kiệt

TẠ TỐN BẠCH MAO THỦ TƯỚNG VƠ VĂN KIỆT …Tôi không ngờ, Ngài Thủ tướng Vơ Văn Kiệt dám làm qua mặt Đảng và nhất là Ngài vi phạm nguyên tắc sơ đẳng hành chánh, mà Ngài đứng đầu ngành Hành Chánh Nhà Nước. Tôi (NQT), chỉ ngờ thôi, có lẻ Ngài đă cấu kết ngoại bang, không thể nào tin được. Vào năm 1993?, sau nhiều lần Ngài công du Âu châu về. Hôm đó bốn anh em chúng tôi trong uỷ ban đặt tên đường thành phố Hồ Chí Minh đang làm việc, th́ có anh Công Văn của Ngài Thủ tướng đưa vào mănh giấy lộn nhỏ, và nói rằng “ Thủ tướng yêu cầu các đồng chí phải đổi tên đường liệt sĩ cách mạng Thái Văn Lung thành đường tên Alexandre De Rhodes (cố đạo gián điệp)  gấp …Chúng tôi hỏi, như thế đồng chí có Văn thư hay Công văn của Thủ tướng không? để chúng tôi dễ dàng hơn…, xin lỗi các đồng chí, không có ạ! chỉ có mănh giấy này thôi, mong các đồng chí thi hành….Chúng tôi  quá ngao ngán “Ông nội chúng tôi có sống lại không dám phản đối Ngài Vơ Văn Kiệt và thi hành”…. 

 

************

Tin tức - Tài liệu - Lịch sử

Sự kiện Việt Nam - Thế giới 

 

Tin Thế Giới & Việt Nam

 

 

Cuộc Đời Cách Mạng Tổng Thống Hugo Chavez 

Cuộc Đời Và Sư Nghiệp Tổng Thống Saddam Hussen

Hồ Chí Minh & Đảng CSVN

Tam Đại Việt Gian Ngô Đ́nh Điệm

Những Tài Liệu Và  Kiện Lịch Sử Cách Mạng Miền Nam 1/11/63

Những Siêu Điệp Viên LLVT

Sự Thật GHPGVNTN “Vơ Lan Ái”  Ăn  Phân T́nh Báo Mỹ NED

Hiễm Họa Giặc Áo Đen La Mă

Đại Thắng Mùa Xuân 30/4/75

“Lính Đánh Thuê” QĐVNCH

Lột Mặt Nạ DBHB Của NED 

 

************ 

 

Lê Hồng Phong

Hoàng Linh Đỗ Mậu

Hoàng Nguyên Nhuận

Trần Chung Ngọc  

Giuse Phạm Hữu Tạo

Nguyễn Mạnh Quang

Charlie Nguyễn

Nguyễn Đắc Xuân

Nhân Tử Nguyễn Văn Thọ

 

Thân Hữu  

 

Báo Trong Nước & Hải Ngoại

 

Trang Nối Kết

 

 

Websites trong nước

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Websites hải ngoại

 

 

 

 

Từ Cuộc Khủng Hoảng Kinh Tế Toàn Cầu:

Càng Thấy Karl Marx Vĩ Đại

 

 

 

"Das Kapital" trở thành loại sách gối đầu giường.
Luận điểm cơ bản của chủ thuyết kinh tế thị trường - "Hăy để thị trường tự quyết và hành xử những vấn đề của nó" - đang lung lay nghiêm trọng khi vô số công ty, tập đoàn tư nhân khổng lồ của Mỹ và châu Âu giờ đây buộc phải chịu sự "bảo kê" của nhà nước. Đó là lư do tại sao ngày càng có nhiều ư kiến khơi dậy tư tưởng cũng như những phân tích mặt trái chủ nghĩa tư bản mà Karl Marx từng đưa ra cách đây hơn một thế kỷ...

 

 

Gần đây, trong giới nghiên cứu kinh tế học theo luận thuyết Karl Marx quyển “Das Kapital” (Tư bản luận) của ông đang trở thành sách gối đầu giường cho nhiều người phương Tây. Trong “Das Kapital”, Marx nhấn mạnh giới chủ làm giàu trên xương máu họ. Và giới trùm tư bản sẽ phải đổ sụp dưới sức nặng của những mâu thuẫn nội tại. Có vẻ như điều này hoàn toàn đúng với những ǵ đă xảy ra với tập đoàn tài chính bị phá sản mới đây Lehman Brothers cũng như nhiều tập đoàn tài chính tư bản khác. Chẳng phải tự nhiên mà trong bài viết gần đây trên Washington Post, tác giả Anthony Faiola đă đặt câu hỏi rằng liệu có phải chủ nghĩa tư bản Mỹ đang đến hồi cáo chung hay không? click Từ Cuộc Khủng Hoảng Kinh Tế Toàn Cầu: Càng Thấy Karl Marx Vĩ Đại

 

 

 

 

  

IMG_3325 - Copy

Giuse Phan Văn Ḥa “Vơ Văn Kiệt” khởi xướng, đôn đốc thực hiện

đúc tượng và dựng tượng Alexandre De Rhhodes tại Hà Nội

(Tên giáo sĩ gián điệp De Rhodes đă xúi Pháp xâm lăng nước ta,

Hồ Chí Minh, Tổng Tập Văn Hóa Việt Nạm, tập 36, tr 408, Lên Án Chế Độ Thực Dân)

 

 

 

    NDVN: Năm 1924, Nhà cách mạng Nguyễn Ái Quốc đă viết: “...Người nông dân Việt Nam bị hành h́nh vừa bằng lưỡi lê của nền “văn minh” tư bản chủ nghĩa, vừa bằng cây thánh giá của Hội Thánh đĩ bợm....[Tổng Tập Văn Học Việt Nam, 1980, tập 36, NXBKH, tr 244]

 

   ....Chúng ta biết rằng chính phủ Pháp quyết định việc chinh phục Bắc Kỳ là do sự xúi giục của các ngài giáo phẩm thực dân (trong đó có giáo sĩ Alexandre De Rhodes) được mụ vợ Napoléon để tâm đỡ đầu. Và các vị đó đă làm những ǵ? Họ đă lợidụng ḷng hiếu khách của người Việt Nam để đánh cấp nhữngbí mật quân sự, vẽ những bản đồ nộp cho quân đội viễn chinh. Chúng tôi không biết hiểu tiếng La Tinhgọi cái công việc ấy là ǵ, chứ tiếng Pháp thông dụng th́ gọi đó là gián điệp” [TTVH/Việt Nam, tập 36, tr 408, Lên Án Chế Độ Thực Dân]

 

    Thủ tướng Phạm Văn Đồng viết về NGUỒN GỐC CHỮ QUỐC trong Tập San Nghiên Cứu Lịch Sử  như sau: “….chữ quốc ngữ ngày hôm nay được hoàn chỉnh và phong phú, do những bậc thức giả là các cụ Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, các cụ ĐÔNG KINH NGHĨA THỤC, và là một công tŕnh tập thể khởi đầu từ gần 4 thế kỷ trước..., nhận ra tầm quan trong  của việc mở mang dân trí và cổ xúy việc truyền bá quốc ngữ, do đó Hội Truyền Bá Quốc Ngữ và Đông Kinh Nghĩa Thục ra đời vào thập niên 1930, và trong thời kháng Pháp, cán bộ ta truyền dạy chữ quốc ngữ cho nhân dân trong vùng tạm chiếm….Nói cho cùng chữ quốc ngữ ngày hôm nay phong phú và hoàn chỉnh là do những bậc thức giả cách mạng và toàn dân chung sức mà thôi….

 

    Ông giáo sĩ Alexandre De Rhodes, không phải là người đầu tiên phiên âm chữ quốc ngữ sơ khai, mà là do giáo sĩ Francesco de Pina, Bồ Đào Nha (Pina và giáo dân bản xứ dạy tiếng Việt cho De Rhodes), giáo sĩ Gaspar d’Amaral, Bồ Đào Nha, phiên âm tiếng Việt theo mẫu tự Bồ Đào Nha và La tinh. Đắm thuyền chết tại cửa biển Đà Nẵng ngày 15-12-1625.(có thể De Rhodes lấy được tập phiên âm này, nên khi Rhodes trở lại Rome, in cuốn Tự Điển Việt-Bồ-La, và chính Rhodes nói là đă học tiếng Việt từ giáo sĩ Francesco de Pina và giáo dân bản xứ dạy cho, NDVN) và giáo sĩ Antonio Barbosa, Bồ Đào Nha, hợp tác với Garpar do Amaral trong việc hoàn tất phiên âm chữ quốc ngữ. …Cho nên, phiên âm chữ quốc ngữ đầu tiên là do ba giáo sĩ Pina, Amaral và Barbosa, Bồ Đào Nha, chứ không phải là giáo sĩ Alexandre De Rhodes, mà một số người cứ ồn ào tôn vinh y là người đầu tiên sáng chế phiên âm chữ quốc ngữ….”

 

    Không những thế, Charlie Nguyễn Đôminic Bùi Văn Chấn, đă viết trong cuốn A. DE RHODES VÀ CHỮ QUỐC NGỮ do Giao Điểm, xuất bản 1998, từ tr 161 – tr 166, “THÁNH” PHANXICO XAVIE, * CỐ ĐẠO ĐẮC LỘ VÀ CHỮ QUỐC NGỮ, về chữ quốc ngữ như sau: “…Về vấn đề chữ quốc ngữ, tôi thiết nghỉ chúng ta không phải “biết ơn” đối với các cố đạoTây phương, nếu nghỉ rằng họ là người đầu tiên sáng chế ra chữ quốc ngữ. Lư do v́ họ không có ư định làm ơn cho dân tộc ta mà chúng chỉ muốn sáng chế ra một phương tiện có lợi cho việc truyền giáo gieo rắc biết bao tai ương cho đất nước ta mà thôi. Chúng thực sự là địch quân của tổ quốc Việt Nam. Chữ quốc ngữ là một “chiến lợi phẩm” do chúng ta tịch thâu được trong tay địch. Chúng ta không cần phải quay cổ lại để cám ơn bọn địch về việc chúng đă “cho” chúng ta những chiến lợi phẩm đó. Chúng ta cướp súng địch để giết bọn chúng và dẹp tan bọn tay sai bán nước truyền kiếp, bọn này tự biến ḿnh thành những kẻ xa lạ trên quê hương ḿnh…” tr, 166

 

    Và giáo sư Trần Chung Ngọc, trong phần Phụ Lục, cuốn PÉTRUS TRƯƠNG VĨNH KƯ – TUYỂN TẬP, do Lê Trong Văn, nxb Mẹ Việt Nam, giáo sư Ngọc phán xét ông giáo sĩ Alexandre De Rhodes CÔNG hay TỘI? như sau: “…Một tên giặc tới nhà chúng ta, tạora một thứ vũ khí để dễ bề quyến rũ con em nhẹ dạ theo chúng phản lại tổ tiên, chúng ta dùng vũ khí đó để mở mang đầu óc của tất cả những người trong gia đ́nh chúng ta bảo vệ được truyền thống luân lư đạo đức của gia đ́nh, bảo toàn gia tài của tổ tiên khỏi bị cướp đi, vậy chúng ta nên nhớ ơn những người trong gia đ́nh có sáng kiến dùng ngay vũ khí của địch đánh địch hay là chúng ta nên cám ơn kẻ đă mang vũ khí đến nhà chúng ta để cướp đi của cải và gây bất ḥa trong gia đ́nh chúng ta?

 

    Tôi hy vọng vấn đề công và tội của Alexandre De Rhodesnay đă sáng tỏ”

 

Trăn Trở Của Giuse Phan Văn Ḥa “Vơ Văn Kiệt”

Đúc Tượng Và Dựng Tượng Tên Giáo Sĩ Gián Điệp De Rhodes Tại Hà Nội

 

Trần Điều

 

 

*ĐẠI HỘI ĐẢNG KHÓA X & TẠ TỐN BẠCH MAO VƠ VĂN KIỆT ÔNG LÀ AI?   …Tôi không ngờ, Ngài Thủ tướng Vơ Văn Kiệt dám làm qua mặt Đảng và nhất là Ngài vi phạm nguyên tắc sơ đẳng hành chánh, mà Ngài đứng đầu ngành Hành Chánh Nhà Nước. Tôi (NQT), chỉ ngờ thôi, có lẻ Ngài đă cấu kết ngoại bang, không thể nào tin được. Vào năm 1993?, sau nhiều lần Ngài công du Âu châu về. Hôm đó bốn anh em chúng tôi trong uỷ ban đặt tên đường thành phố Hồ Chí Minh đang làm việc, th́ có anh Công Văn của Ngài Thủ tướng đưa vào mănh giấy lộn nhỏ, và nói rằng “ Thủ tướng yêu cầu các đồng chí phải đổi tên đường liệt sĩ cách mạng Thái Văn Lung thành đường tên Alexandre De Rhodes (cố đạo gián điệp)  gấp …Chúng tôi hỏi, như thế đồng chí có Văn thư hay Công văn của Thủ tướng không? để chúng tôi dễ dàng hơn…, xin lỗi các đồng chí, không có ạ! chỉ có mănh giấy này thôi, mong các đồng chí thi hành….Chúng tôi  quá ngao ngán “Ông nội chúng tôi có sống lại không dám phản đối Ngài Vơ Văn Kiệt và thi hành” ....

 

* Chữ Quốc Ngữ, Đông Kinh Nghĩa Thục Và Vấn Đề Cải Cách Chữ Việt Trong Thế Kỷ XX

Chân dung cụ Lương Văn Can

Thủ tướng Phạm Văn Đồng viết về NGUỒN GỐC CHỮ QUỐC trong Tập San Nghiên Cứu Lịch Sử  như sau: “….chữ quốc ngữ ngày hôm nay được hoàn chỉnh và phong phú, do những bậc thức giả là các cụ Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, các cụ ĐÔNG KINH NGHĨA THỤC, và là một công tŕnh tập thể khởi đầu từ gần 4 thế kỷ trước..., nhận ra tầm quan trong  của việc mở mang dân trí và cổ xúy việc truyền bá quốc ngữ, do đó Hội Truyền Bá Quốc Ngữ và Đông Kinh Nghĩa Thục ra đời vào thập niên 1930, và trong thời kháng Pháp, cán bộ ta truyền dạy chữ quốc ngữ cho nhân dân trong vùng tạm chiếm….Nói cho cùng chữ quốc ngữ ngày hôm nay phong phú và hoàn chỉnh là do những bậc thức giả cách mạng và toàn dân chung sức mà thôi….Ông giáo sĩ Alexandre De Rhodes, không phải là người đầu tiên phiên âm chữ quốc ngữ sơ khai, mà là do giáo sĩ Francesco de Pina, Bồ Đào Nha (Pina và giáo dân bản xứ dạy tiếng Việt cho De Rhodes), giáo sĩ Gaspar d’Amaral, Bồ Đào Nha, phiên âm tiếng Việt theo mẫu tự Bồ Đào Nha và La tinh....

 

* “ Soldat”: Binh Sĩ=Lính Tập=Lính Đạo=Bộ Đội Bao Hàm Ư Nghĩa Quân Sư

Xem h́nh
Nhân dân ta ngày nay, có được quang minh lịch sử, là do toàn dân quân ta được cha già dân tộc Hồ Chí Minh – Lê Duẩn – Lê Đức Thọ và Việt Minh Cộng Sản Đảng lănh đạo kháng chiến cơm vắt – quần cụt quyết tâm kiên cường dành Độc lập-Thống nhất-Chủ quyền Tổ quốc Việt Nam, bởi chiến công vĩ đại lịch sử Nhân loại là Đại Thắng Mùa Xuân 75, đánh cho giặc Pháp-giặc áo đen Vatican-giặc áo đen Khuyển sinh Công giáo bản địa-giặc Tin lành*-giặc Mỹ Ngụy tháo chạy chiến bại cút-nhào, mà hơn 100 năm bọn thực dân đế quốc da trắng Pháp-Vatican-Mỹ, ngụy danh mở mang nước “C” được đoàn quân gián điệp giặc áo chùng đen Vatican và giặc áo đen Khuyển sinh Công giáo bản địa tiền đạo mở đường tiến công xâm lăng chiếm thuộc địa và đô hộ bóc lột tàn bạo nhân dân ta và thế giới....

 

* Chữ "Plusieurs Soldats" Thời A.D. Rhodes - LƯ ĐƯƠNG NHIÊN

Chương Thâu

....Như vậy Tổng thống Diệm không có quyền bổ nhậm các giáo sĩ. Đó là chuyện thế kỷ 20, lúc mà Giáo Hội La Mă đă bị suy thoái sau Cách Mạng Pháp vào thế kỷ 18. Ai cũng biết thế lực của Giáo Hội La Mă vào thế kỷ 16 thật là ghê gớm. Ngay từ năm 1075 (tức thế kỷ thứ 11) Giáo hoàng Gregory 7 đă ban hành Tuyên Cáo "Dictatus Papae" gồm 27 điều trong đó có điều số 3 "Chỉ có Giáo Hoàng mới có quyền bổ nhậm hay băi chức các Giám Mục (1). Các Vua Âu Châu đều phải được Giáo Hoàng "xức dầu" mới được làm Vua. Thế th́ Pháp hoàng lúc đó làm sao có quyền bổ nhậm các giáo sĩ? Vậy Alexandre de Rhodes xin với nhà vua Pháp "plusieurs soldats" là xin nhiều binh lính chứ làm ǵ có chuyện xin các giáo sĩ? Thế mà các ông Đinh Xuân Lâm, Nguyễn Đ́nh Đầu, Chương Thâu nhập nhằng đ̣i cưỡng dịch "plusiers soldats" "chiến sĩ truyền giáo" th́ thật là hết sức bố láo!...

 

* Biện Chính Với Ông Nguyễn Đ́nh Đầu Về Tên Giáo Sĩ Gián Điệp Alexander De Rhodes:  Sau khi bài Alexandre de RhodesNguoi Sai Gon co hay khong – công và tội  của tôi xuất hiện trên Tạp chí Hồn Việt số 17 (Tháng 11/2008), ông Nguyễn Đ́nh Đầu viết bài phản biện đăng trên tuần san Công giáo và Dân tộc với tựa đề  Lại một bài báo vu khống cha Đắc Lộ Tôi rất thích những ư kiến phản biện để làm sáng rơ vấn đề nhưng bài viết phải nghiêm túc và có chứng liệu, không nên chụp mũ và nhất là phải khách quan vô tư không bị chi phối bởi t́nh cảm, nhất là t́nh cảm tôn giáo....

 

* Lại Một Bài Báo Vu Khống Cha Đắc Lộ: NGUYỄN Đ̀NH ĐẦU

             

GS. HOÀNG TUỆ

(1922-1999)
Bút danh: Hoàng Tuệ, Hoàng Lâm, Mai Lâm, Văn Lâm,

Sơn B́nh, Sta, Trần Lương, B́nh Long.

Sinh năm 1922, tại Quảng B́nh.

Công tác tại Viện Ngôn ngữ học: từ 1976 đến 1999

.

Tặng ông Nguyễn Đ́nh Đầu, bức thư giáo sư Tuệ gửi cho anh Trần Văn Thông nói về nhóm ông (Công giáo tiến hành) - giáo dân và Giáo Hội Công Giáo Việt gian bất chấp sự thật lịch sử dân tộc và tội ác giáo sĩ  Công giáo La Mă (Pháp-Tây Ban Nha-Bồ Đào Nha) đối với đất nước ta, trong số giáo sĩ ác ôn đó có gián điệp giáo sĩ Alexandre De Rhodes xúi thực dân Pháp xâm lăng đô hộ đất nước ta trên 100, và chính Rhodes đă xác nhận không phải là người đầu tiên sáng chế chữ quốc ngữ bán khai, mà là do giáo sĩ Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha biên soạn, Rhodes chỉ in ấn mà thôi. Thêm vào đó, gs. Nguyễn Khắc Xuyên, (nhóm ông) ra Hà Nội có quỳ tạ lỗi gs Tuệ tha cho NKX đă viết những lời thô tục bất kính đối với gs Tuệ…  

Mảnh đất Việt Nam đă phải chịu 1.000 năm Bắc thuộc và 100 năm Pháp thuộc. Những thế kỷ ngoại thuộc đầy tủi nhục và đau thương ấy cung cấp cho ta cái nh́n nhiều chiều về hệ lụy chiến tranh và bộ mặt thật của những đồng thủ phạm đă tạo ra nó. Chiến tranh xâm lược được cổ động qua những bộ óc và cả những “văn tự” chứa đựng âm mưu đồng hóa. Trong âm mưu đó, nhiệm vụ căn bản để người dân bản địa quên gốc mất nguồn chính là những hành động triệt tiêu bản sắc văn hóa, phá hoại di sản, áp đặt giáo dục... Điều khủng khiếp là nó được ẩn núp dưới hóa những từ như “văn minh”, “khai hóa” hết sức thâm độc. Nhưng âm mưu đồng hóa đó lại được một số người chủ ư ca tụng trong một xă hội mà nhiều việc làm, nhiều mối quan hệ đang cần phải làm sáng tỏ dưới khía cạnh “động cơ”.

 

Đó là những điều người viết buộc phải nhắc đến qua bài viết “Một Tượng đài ALEXANDRE DE RHODES, sao không...” (sic) của Nguyễn Hàng T́nh trên Tia Sáng online ngày 16/7/2009.

 

Hàng T́nh quả là biết “Tàng H́nh” khi viết: “Hằng ngày khi những cuốn sách được giở ra trong trường học, những trang báo được lật ra đây đó trên khắp các đường phố Việt Nam, cả những trang Web Việt ngữ được bày ra mênh mông trên mạng... có khi nào ta b́nh tâm để nghĩ về cái gốc gác thiêng liêng của “Tiếng” nước ḿnh, về con chữ, và cả người đă tạo ra”.

 

Hàng T́nh muốn “văn vẻ” đến cái chữ viết La-tinh, và quy hết “công” cho Alexandre de Rhodes (linh mục Ḍng Tên, có tên Việt là Đắc Lộ). Đắc Lộ đă học tiếng của người Việt, đă mượn cái tiếng đó để “sáng chế” ra chữ quốc ngữ (chưa đầy đủ khi đó).

 

Trong bài thuyết tŕnh đọc tại Giáo xứ Công Giáo Việt Nam ở Paris nhân kỷ niệm 400 năm sinh nhật Đắc Lộ (1593-1993), Nguyễn Khắc Xuyên đă viết: “Thực ra Đắc Lộ không phải là người sáng chế ra thứ chữ viết theo tự mẫu Latinh. Đây là một sự nghiệp chung của một số giáo sĩ thuộc nhiều dân tộc khác nhau, trong đó đặc biệt là người Bồ, rồi tới người Ư, người Pháp. Nhưng Đắc Lộ là người được nói tới nhiều hơn hết và v́ đó kể như có công nhất, bởi v́ các tác phẩm của ông c̣n tồn tại cho tới ngày nay, trong khi nhiều tác phẩm của các đồng nghiệp đă thất lạc…” (Giáo sĩ Đắc Lộ (Alexandre de Rhodes) 1593-1660).

 

Và Nguyễn Đ́nh Đầu, một trong những người bênh vực Đắc Lộ hết mực, cũng phải công khai thừa nhận “không một ai trong hội thảo cho rằng Đắc Lộ “là người sáng nghĩ ra chữ Quốc ngữ”, mà chỉ là người học nói tiếng ta từ chính người Việt...” (Bùi Kha - Biện chính với Nguyễn Đ́nh Đầu).

Chúng ta “b́nh tâm” nhưng không phải để nghĩ về “cha đẻ” ấy mà là để hiểu rơ hơn về những cố gắng sáng tạo chữ viết của ông cha trong nhiều thế kỷ đă dần định h́nh một thứ chữ Nôm nhưng đă bị những âm mưu đồng hóa thủ tiêu bằng mọi cách.

 

Thực ra Hàng T́nh chưa tiếp xúc với những tranh luận gần đây (năm 2008) giữa Bùi Kha và Nguyễn Đ́nh Đầu về Đắc Lộ trên tạp chí Hồn Việt, nên mới nhắm mắt mà viết “cha đẻ ra chữ viết tiếng Việt hiện đại, chữ Quốc ngữ, ông Alexandre de Rhodes - một người sinh ra từ vùng Avignon (Pháp), có gốc Do Thái ấy, biệt khuất chúng ta kể từ rất lâu rồi, vào thế kỷ XVII”.

 

Hàng T́nh so sánh: “Nh́n quanh các nước Đông Á, nhận ra lịch sử đă đưa đẩy ngôn ngữ Việt ta thoát ra khỏi hệ thống chữ viết tượng h́nh, khỏi món nợ “vay mượn” dai dẳng lối ghi âm (chữ viết) Trung Hoa, cái ước mơ đau đáu Nhớ Cụ mà người Nhật, Triều Tiên chưa thực hiện được. Với chữ viết (có được như hiện nay), rơ ràng là cái rơ nhất chúng ta có độc lập, đang thực sự độc lập”.

Ông cha ta đă từ chữ viết tượng h́nh của người Trung Hoa mà sáng tạo ra chữ Nôm trong hoàn cảnh ư thức về một dân tộc cần phải có chữ viết riêng. Chưa thể làm ǵ hơn cho việc phổ biến chữ viết ấy th́ quân Pháp xâm lược Việt Nam. Đắc Lộ từng thừa nhận: “Tôi chưa công bố thánh chiến chống mọi địch thù của đức tin ở Nhật, ở Trung Quốc, ở Đàng Trong, ở Đàng Ngoài và ở Ba Tư th́ lập tức đă có một số đông con cái thánh Inhaxu, đầy tinh thần đă đưa thánh Phanchicô Xavie tới ba trăm quốc gia, các ngài đă bừng bừng ao ước vác thánh giá Thầy và đem đi cắm những nơi cùng kiệt cơi đất.” (Hành tŕnh và truyền giáo).

Giám mục Puginier, người có công lớn trong việc chiếm phá chùa Báo Thiên để xây nhà Thờ lớn Hà Nội (hiện nay) th́ không ngần ngại tuyên bố: “…tôi xem việc tiêu diệt chữ Nho và thay thế dần dần ban đầu bằng tiếng An Nam (chữ Quốc ngữ, BK), rồi bằng tiếng Pháp như là phương tiện rất chính trị, rất tiện lợi và rất hiệu nghiệm để lập nên tại Bắc Kỳ một nước Pháp nhỏ ở Viễn Đông”.

Cứ như lời của Puginier nói th́ mục tiêu cuối cùng trong công cuộc đồng hóa là người Việt sẽ sử dụng tiếng Pháp. Và nếu không có những người cộng sản th́ chắc người Việt sẽ không viết như chúng ta hôm nay, để ai đó “kể công” của Đắc Lộ mà không màng đến liêm sỉ quốc gia. Không hiểu sao Hàng T́nh “đóng đinh” rằng “chúng ta có độc lập, đang thực sự độc lập” khi thoát ra khỏi cái chữ tượng h́nh. Mượn của Trung Hoa th́ không có “độc lập”, c̣n mượn của Latinh th́ có “độc lập” thực sự chăng?

 

Hàng T́nh hiểu “độc lập” này như thế nào? Giống như quốc gia Philippinne nói và viết hoàn toàn bằng chữ Latinh chăng? C̣n người Nhật, hiện nay họ vẫn sử dụng phần lớn chữ Trung Hoa nhưng văn hóa của họ, tiếng nói của họ có biến mất không? Có ai bảo họ không có “độc lập” không? Các nước sử dụng mẫu tự Latinh ở phương Tây sẽ định nghĩa sao về “độc lập” cho riêng ḿnh?

 

Chưa hết, trong Thư đề ngày 12/01/1882, từ Chợ Quán “Kính gởi các vị trong Hội Đồng Thuộc Địa”, Bao-ti-xi-ta Trương Vĩnh Kư viết rơ hơn về mục đích các tác phẩm của ông:

Thưa quí vị, Tôi hân hạnh gởi đến quí vị một bản tŕnh bày từng tác phẩm xuất bản mà tôi đă biên soạn.

Làm như vậy, ư định của tôi là để chứng tỏ với quư vị rằng trong 13 cuốn sách tôi đă xuất bản cho đến nay do tiền tôi bỏ ra, tôi chưa bao giờ đi lệch mục tiêu chính và trực tiếp mà tôi đă tŕnh bày trước đây trong các thư tôi viết vừa cho nhà cầm quyền, vừa cho Ủy ban Phụ trách Cứu xét những tác phẩm của tôi. Mục tiêu đó là sự biến đổi và đồng hóa dân tộc An Nam" (Nguyễn Sinh Duy, “Cuốn sổ b́nh sinh của Trương Vĩnh Kư”, NXB Nam Sơn, Sài g̣n, tháng 3,1975).

Hàng T́nh: “Có quá lời không chưa rơ, nhưng ai đó đă từng bảo: “Với việc Latin hoá chữ viết tiếng Việt, Alexandre de Rhodes đă đặt Việt Nam tiến bước văn minh, ḥa nhập cùng nhân loại trước các dân tộc Đông Á khác 300 năm”. Không phải ngẫu nhiên mà từ cuối thế kỷ XIX, và đầu thế kỷ XX ngay giới trí thức Nho học Việt Nam cũng đă quyết liệt cổ suư, truyền bá chiến lược cho sự lớn mạnh của Quốc ngữ, đẩy hệ thống chữ tượng h́nh, chữ Hán - Nôm vào cáo chung, để rồi chúng ta có được một di sản ngôn ngữ/chữ Việt như ngày hôm nay”.

Tại sao Hàng T́nh phải viết “có quá lời không chưa rơ”? Rơ là “quá lời” lắm chứ. V́ ai cũng biết những lời nhận xét trên phát xuất từ Nguyệt san MISSI [do các cha Ḍng Tên (một ḍng tu với những lời thề rất thiếu tính người) người Pháp điều khiển]. Vatican th́ mở “Hội thảo” về Đắc Lộ, c̣n MISSI th́ giật tít "Khi cho Việt Nam các mẫu tự La Tinh, Alexandre de Rhodes đă đưa Việt Nam đi trước đến 3 thế kỷ". Chẳng lẽ ông Hàng T́nh không hiểu nổi “tính khách quan” trong câu tục ngữ của người Việt “mẹ hát con khen” à?

Đắc Lộ là một người không thật thà, hay phóng đại về việc làm của ḿnh tại An Nam. Và những “bốc phét” ông ta đă bị Yoshiharu Tsuboi lột tả trong cuốn Catholicism et Sociétés Asiatiques, trg. 136, về "nghệ thuật" phóng đại sự việc để lừa dối chính quyền Pháp cũng như Ṭa Thánh Vatican của Rhodes:

"Vào khoảng 1650, Alexandre de Rhodes tuyên bố rằng, người Việt Nam cải đạo theo Ca Tô giáo với nhịp độ 15000 một năm, con số mà khoảng hai mươi năm sau, những thừa sai Pháp cho rằng đă phóng đại, v́ họ chỉ thấy có độ 60.000 thay v́ 200.000 tín đồ Ki Tô như các giáo sĩ ḍng Tên đă tuyên bố”.

Hàng T́nh: “Suốt 20 năm gắn bó với Việt Nam, đến và đi thầm lặng, rồi tạo ra thứ chữ Việt có kiểu kư hiệu phổ biến như bao dân tộc châu Âu, Mỹ, Phi, Úc đó, Alexandre de Rhodes đă có đến 6 lần bị chính quyền phong kiến Việt Nam, chúa Nguyễn lẫn chúa Trịnh... trục xuất (nhưng ông vẫn luôn t́m cách để được quay lại). Khi về châu Âu, ông vẫn đeo đuổi cho ngôn ngữ Việt, bỏ ra tiếp 6 năm nữa để hoàn thành công tŕnh ngôn ngữ ấy (bộ Từ điển Việt - Bồ - La “Dictionarium Annamiticum Lusitanum et Latinum”, vào năm 1651, tại Italia) cho sứ mệnh tinh thần của ḿnh (rao giảng Phúc Âm), cùng lúc cho văn hoá Việt, dân tộc Việt”.

Hàng T́nh ngày càng lộ rơ ḿnh là một kẻ “Tàng H́nh” trong đánh tráo khái niệm. V́ viết như vậy là không lương thiện với lịch sử v́ sẽ làm cho người đọc (ít tiếp cận thông tin về Đắc Lộ) hiểu lầm rằng Đắc Lộ đến Việt Nam khi ấy chỉ để “tạo ra thứ chữ Việt…”, “theo đuổi ngôn ngữ Việt”. Hàng T́nh nên đọc lại lịch sử về Đắc Lộ và xem 6 lần bị trục xuất ấy có phải chỉ do “theo đuổi ngôn ngữ Việt” không?

 

Hàng T́nh t́m người “bảo kê”: “Chúng ta - dân tộc Việt Nam - mang ơn ông ấy (Alexandre de Rhodes) là một sự thật!”. Ông Vơ Văn Kiệt - vị cố Thủ tướng được dân yêu quí và ngưỡng vọng, từng bảo thế. Những tháng ngày về hưu, ông Kiệt càng nghĩ nhiều hơn về công lao của Alexandre de Rhodes (ông tự đặt tên Việt cho ḿnh là Đắc Lộ).

 

Và thế là ông đă mời điêu khắc gia Phạm Văn Hạng và nhà sử học Dương Trung Quốc đến nhà ở TP.HCM để “đặt hàng”, nhờ tạc cho được một bức tượng về Alexandre de Rhodes, mà ông bảo trước hết cho chính ông, để ông với tư cách một người Việt tỏ ḷng tri ân người có đóng góp cho dân tộc yêu dấu ḿnh. Nhưng rồi buộc phải trách nhiệm hơn, ông bảo với nghệ sĩ Hạng và ông Quốc: “Đợi khi nào thuận lợi, cố t́m cách để tượng đấy được đặt ở Thủ đô Hà Nội, chúng ta biểu thị một sự hàm ơn, và vinh danh người có công, tỏ rơ sự quí trọng văn hoá, khoa học...”.

 

Tôi không biết đây là lời khen hay chê ông cố Thủ tướng Vơ Văn Kiệt. V́ ông Kiệt không thể “lớn lối” đại diện dân tộc này để mang ơn một trong những kẻ đă chủ mưu dẫn binh đến cướp nước và đồng hóa dân tộc ta được. Ông Kiệt tạc tượng, hay “cúc cung bái” Đắc Lộ là quyền tự do cá nhân của ông ấy. Nhưng việc “Đợi khi nào thuận lợi, cố t́m cách để tượng đấy được đặt ở Thủ đô Hà Nội, chúng ta biểu thị một sự hàm ơn, và vinh danh người có công, tỏ rơ sự quí trọng văn hoá, khoa học...” (nếu đúng như Hàng T́nh nói) th́ là một việc làm hồ đồ, xúc phạm đến t́nh cảm dân tộc và máu xương đă đổ xuống v́ độc lập dân tộc của đồng bào.

 

Và tôi cũng không nghi ngờ ǵ về việc ông Dương Trung Quốc tại sao lại a dua bàn bạc cái việc “đại sự” này, v́ ông cũng từng phát biểu: “Nếu nói cho đủ th́ trong tiến tŕnh lịch sử của ḿnh, Việt Nam lại c̣n có cơ hội tiếp cận (v́ lư do chiến tranh và ư thức hệ) với nhiều nền văn minh…” và “Chiến tranh thật khốc liệt với nhiều tội ác và thương tích nhưng đó là một thế kỷ đủ giúp Việt Nam bứt ra khỏi cái thế giới Trung Hoa truyền thống không chỉ về chính trị mà quan trọng hơn là sự tiếp nhận những giá trị văn của văn hoá phương Tây, trở thành một phần di sản và bản sắc của văn hoá Việt Nam hiện đại”.

Đó là nhận thức “không vỏ dưa th́ vỏ dừa” về chiến tranh của ông Dương sử h(ọc). Miễn chê!

Một cái tên đường ở Tp.HCM (và chỉ nên có ở Tp.HCM) đă là quá đủ để dành cho Alexandre de Rhodes. Khi ông Vơ Văn Kiệt c̣n đương chức đă “thỏa thuận” theo lời đề nghị “ngoại giao” của quốc gia Vatican để tôn vinh cho Đắc Lộ. Việc làm này khi ấy vốn dĩ đă là việc làm “xé rào dư luận”, nếu không muốn nói là “đi đêm”.

Người ta nghi ngờ về bộ óc của những người “thẩm định”, v́ họ đă có đủ tư cách và thẩm quyền văn hóa để làm điều đó hay không, hay do họ bị quan (tiền) chi phối. Chỉ cần đọc kỹ lịch sử về Đắc Lộ đủ thấy một số người đă đánh tráo sự thật nhằm đưa một kẻ cướp nước với âm mưu đồng hóa thành "tượng đài" của dân tộc. Muốn làm điều này nhanh gọn, không có việc “thiết thực” hơn mà mở “Hội thảo khoa học”. “Hội” th́ có, “thảo” th́ không, c̣n “khoa học” th́ vô cùng lờ mờ.

Hàng T́nh: “Với Alexandre de Rhodes, tượng ông đă được tạc xong (bằng đá hoa cương, cao 3m, rộng 2m, nặng 43 tấn) lâu rồi, đang để ở ngoại ô thị xă Thủ Dầu Một (tỉnh B́nh Dương), nhưng v́ người “bảo hộ” cho sự chào đời (và tồn tại) của nó cũng đă khuất, nên ông Hạng lẫn ông Quốc giờ chỉ nh́n tượng ông Rhodes rồi nh́n vào nhau (!), bởi không biết phải “đặt đâu”, và “làm sao đặt được”, dù biết rằng động thái tri ân ấy vào những năm 1941 đă từng diễn ra (do Hội Trí Tri và Hội Truyền bá chữ Quốc ngữ người Việt ở Việt Nam thực hiện): Một bia vinh danh Alexandre de Rhodes được đặt ngay bên trái tim Thủ đô, ở hồ Gươm”.

Người Việt không bao giờ quên ơn những người nước ngoài có đóng góp về văn hóa, khoa học cho dân tộc. Nhưng những người nước ngoài đó không thể là những kẻ vận động binh đao để tiến hành chiến tranh xâm lược mới âm mưu đồng hóa. Đó chính là thái độ ứng xử rất phân minh của người Việt. V́ vậy Hàng T́nh ví dụ Đắc Lộ với Pasteur, A.Yersin, Calmette, Marie Curie… là một sự so sánh khập khiễng.

 

Năm 1941 Hội Trí Tri cùng với Hội Truyền bá Quốc ngữ đă quyên góp để dựng một tấm bia kỷ niệm ngày sinh nhật thứ 350 của giáo sĩ Đắc Lộ ở gần bên bờ hồ Gươm trước cửa đền bà Kiệu.

 

Cụ Hoàng Xuân Hăn viết về Hội này như sau: “Lần đầu nghe nói đến tên hội này, tôi lấy làm ngạc nhiên, rồi đáp: “Không ai mời tôi cả. Vả chăng ngày nay ai mà chẳng học quốc ngữ; th́ lập hội làm ǵ ? Hoặc quốc ngữ đây nghĩa là tiếng ta. tiếng và văn Việt ngữ?Lập hội với mục đích ấy cũng tốt, v́ ngày nay ai cũng muốn nói tiếng tây cho thoáng, chứ không hiểu đúng tiếng ta, đến đỗi hạng lầm hiểu rằng ''yếu điểm” là điểm yếu, ngày càng nhiều”. Cụ để tôi nói dài mới ngắt lời, rồi đáp: “Truyền bá quốc ngữ là truyền bá cách viết tiếng ta bằng những chữ la-tinh A, B, C” (Nhớ lại hội Truyền bá quốc ngữ… - Báo Đoàn Kết tháng 9-10-1988).

 

Hành động lập bia của họ ở thời điểm Pháp đang đô hộ có thể chưa có nhiều tiếp cận chính xác tư liệu để đánh giá về sự thật Đắc Lộ. Nhưng phần nào động cơ kỷ niệm của họ là trong sáng v́ họ sớm nhận ra “ngày nay ai cũng muốn nói tiếng Tây cho thoáng”. Mục đích cuối cùng của các cha đạo là người bản xứ sẽ nói và viết tiếng Tây, chứ không phải thứ chứ quốc ngữ chưa hoàn thiện như ở thời Đắc Lộ.

Hàng T́nh: “Tượng đài Nguyễn Trăi sừng sững ở Québec (Canada), hay 18 danh nhân Việt Nam được đặt tên đường ở Houston (Texas, Hoa Kỳ)... là thông điệp nhắc nhở về những giá trị đóng góp cho hạnh phúc của con người được chấp nhận và thừa nhận luôn không biên giới, huống ǵ “nhân vật” Alexandre de Rhodes, người hằng ngày đồng hành cùng chúng ta, đóng góp cho sự phát triển, văn minh của chúng ta. H́nh như chúng ta đang mắc nợ một tượng đài, cùng dăm ba con đường phố hiền hoà mang tên “người cho ta cái chữ” ấy”.

 

Càng so sánh càng thấy Hàng T́nh rất ngu ngơ về lịch sử. Nguyễn Trăi là một danh nhân văn hóa thế giới, ông chẳng có âm mưu ǵ với nước Canada. Dĩ nhiên, về ngoại giao, các nước từng đặt quan hệ với nhau, có những ứng xử như vậy là b́nh thường. Ông Lê Nin chẳng có ngày nào ở Việt Nam mà Việt Nam vẫn có tượng đài của ông ta. Những tượng đài người nước ngoài được xây dựng để bày tỏ sự tôn trọng và gắn kết t́nh hữu nghị. Nếu những nước đó từng xây dựng tượng đài của những kẻ dẫn quân vào xâm lược đất nước họ, th́ Hàng T́nh (Tàng H́nh) hăy đem ra so sánh, bằng không chính việc làm này, Hàng T́nh đă miệt thị những danh nhân văn hóa của người Việt.

Những người Việt (đa số là Phật tử) sẽ nghĩ ǵ, nếu tượng đài Đắc Lộ xuất hiện ở Hồ Gươm (Hà Nội) - một mảnh đất thiêng vốn dĩ đề cao những giá trị văn hóa ḥa b́nh. Ư nghĩa của hồ Hoàn Kiếm không chỉ bằng hành động trả vật dụng gươm thần mà c̣n phải trả cả cái gươm trong bụng. Đắc Lộ đă không ngừng miệt mài rèn gươm bụng, để “nhào nặn” chữ quốc ngữ dùng làm bao để bọc nó. Và chúng ta không thể tưởng tượng được rằng mỗi khi đi qua "tượng đài" Đắc Lộ chúng ta nghĩ về mảnh đất Thăng Long mà biết bao chùa chiền di sản bị thực dân Pháp kết hợp với các cha đạo nước ngoài tàn phá.

Và người Phật tử sẽ nghĩ ǵ khi một cha đạo như Đắc Lộ từng nói rất “văn hóa” như sau: “Bởi Tam giáo này, như nguồn độc, nhiều sự dối khác. Song le bắt mỗi sự dối ấy chẳng có làm chi, v́ chưng biết là bởi đâu mà ra, cho hay tỏ tường là dối th́ vừa. Như thế có chém cây nào độc cho ngă, các ngành cây ấy tự nhiên cũng ngă với. Vậy th́ ta làm cho Thích Ca là thằng hay dối người ta, ngă xuống, ...”. (Phép giảng tám ngày).

Ôi! Có lẽ nào sẽ có một “tượng đài chữ viết” cho những ngôn ngữ “thiêng liêng” như vậy sao?

Trong khi thiền sư Vạn Hạnh với tầm nh́n xa rộng cố vấn và thuyết phục vua Lư Thái Tổ dời đô về Thăng Long để tạo kế lâu dài cho dân tộc c̣n chưa có một tượng đài xứng tầm ở Thủ đô th́ Đắc Lộ đang được người ta "rục rịch cổ vũ" kéo ra đứng ở Thăng Long. Trong khi hai di sản nổi tiếng của Phật giáo là chùa Báo Thiên và Báo Ân tại khu vực Hồ Gươm c̣n chưa được phục dựng th́ Đắc Lộ (bằng đá hoa cương) lại được giật tít trên Tia Sáng để dọn đường đến đó đứng.

 

Năm 1624, Đắc Lộ đến đàng Ngoài, đánh dấu sự khởi đầu của khối liên minh thực dân đế quốc Pháp-Vatican. Sau 10 năm hoạt động ở Việt Nam, Đắc Lộ đă có đầy đủ bản đồ Việt Nam, có một bản báo cáo tỉ mỉ về t́nh h́nh Việt Nam đệ tŕnh cho Giáo hoàng ở Vatican và đồng thời đệ tŕnh cho vua Louis XIV của Pháp vào lúc bấy giờ, kèm theo bản báo cáo đề nghị "Đánh chiếm Việt Nam".

 “Tượng đài” cho con người này? Đây quả là một huyễn thuật “hô biến” rẻ tiền mà một số người đă và đang cố t́nh dựng ra.

Trần Điều, 7/2009

NDVN, ngày 22/7/09

 

[Source: http://huongsenviet.blogspot.com/ - 7/2009]

 

Bài Đọc Thêm

 

Tặng tượng Alexandre de Rhodes cho Hà Nội

 

TT - Nhà điêu khắc Phạm Văn Hạng (TP.HCM) vừa làm văn thư gửi lên HĐND, UBND TP Hà Nội cùng Hội Khoa học lịch sử VN nêu ư nguyện muốn tặng tác phẩm điêu khắc do ông thực hiện về nhà ngữ học Alexandre de Rhodes cho thủ đô Hà Nội nhân kỷ niệm 1.000 năm Thăng Long.

 

Trong thư, điêu khắc gia Phạm Văn Hạng cho biết ư tưởng về việc dựng tượng đài tri ân cụ Alexandre de Rhodes ngay tại thủ đô của nước VN được chính cố thủ tướng Vơ Văn Kiệt trăn trở nhiều năm sau khi ông rời chính trường nghỉ hưu, rồi chính ông khởi xướng, đôn đốc thực hiện.

 

 

Tác phẩm điêu khắc về cụ Alexandre de Rhodes được tạc xong vào mùa thu năm 2008, hiện đang cất giữ ở ngoại ô thị xă Thủ Dầu Một, tỉnh B́nh Dương. Chân dung được tạc bằng đá hoa cương lấy từ một ngọn núi ở vùng Bà Rịa (tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu), có chiều cao 3m, rộng 2m, trọng lượng đến 43 tấn.

 

Ngày 26-6, tin từ UBND TP Hà Nội cho hay chính quyền thủ đô sau khi nhận được thư đă có văn bản phúc đáp nhà điêu khắc Phạm Văn Hạng, và cho biết sẽ cử đoàn vào B́nh Dương xem qua tác phẩm.

 

Nhà ngữ học Alexandre de Rhodes đă đặt nền tảng, hệ thống hóa cho việc dùng mẫu tự Latin để ghi âm tiếng Việt, xuất bản công tŕnh từ điển cùng ngữ pháp đầu tiên về tiếng Việt (cuốn Việt-Bồ-La Dictionarium Annamiticum Lusitanum et Latinum) vào năm 1651 ở Rome, châu Âu.


Theo Báo Tuổi Trẻ Online, 29/6/2009, 05:05 (GMT+7)



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend