TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN TRONG NƯỚC VÀ HẢI NGOẠI QUYẾT TÂM 
CÙNG QUÂN ĐỘINHÀ NƯỚC VIỆT NAM HOÀN THÀNH ƯỚC MƠ DÂN TỘC LÀ CHIẾN THẮNG ĐIỆN BIÊN VĂN HÓA:
GIẢI HOẶC VÀ GIẢI TRỪ GIẶC ÁO ĐEN VATICAN, GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊAGIẶC TIN LÀNH

VÀI Ư KIẾN NHÂN ĐỌC BÀI: Niềm Tin Lầm Lạc....Của TRẦN THỊ HỒNG SƯƠNG


Flag of Cambodia  Flag 

 

 

 

<> QUỐC KỲ - QUỐC CA 

<> QUỐC KỲ VIỆT NAM

<> QUỐC KỲ-QUỐC HIỆU-QUỐC CA  

 

 

 

Tin tức - Tài liệu - Lịch sử

Sự kiện Việt Nam - Thế giới 

 

Tin Thế Giới & Việt Nam

 

Cuộc Đời Cách Mạng Tổng Thống Hugo Chavez

 

Cuộc Đời Và Sư Nghiệp Tổng Thống Saddam Hussen

 

 

Hồ Chí Minh & Đảng CSVN

 

 

Tam Đại Việt Gian Ngô Đ́nh Điệm

 

 

Những Tài Liệu Và  Kiện Lịch Sử Cách Mạng Miền Nam 1/11/63

 

 

Những Siêu Điệp Viên LLVT

 

 

Sự Thật GHPGVNTN “Vơ Lan Ái”  Ăn  Phân T́nh Báo Mỹ NED

 

 

Hiễm Họa Giặc Áo Đen La Mă

 

 

Đại Thắng Mùa Xuân 30/4/75

 

 

“Lính Đánh Thuê” QĐVNCH

 

 

 Lột Mặt Nạ DBHB Của NED

 

 

 

 

 

Trân Chung Ngọc

 

Charlie Nguyễn 

Hoàng Linh Đỗ Mậu

 

Hoàng Nguyên Nhuận

 

  Nguyễn Mạnh Quang

 

 

 Giuse Phạm Hữu Tạo

 

 

Nguyễn Đắc Xuân

 

 

Nhân Tử Nguyễn Văn Thọ

 

 

Thân Hữu  

 

 

Báo Trong Nước & Hải Ngoại

  

 

Trang Nối Kết

 

 

 

 

Websites trong nước

 

 

* Cong San

* Nhan Dan

* Cong An N.D.

* Lao Dong

* Thanh Nien

* Tuoi Tre

* Saigon G, P.

* VNA Net

* Voice of V.N.

* Dan Tri.

 

 

Websites hải ngoại

 

 

* Chuyen Luan.

* Sach Hiem

* Dong Duong Thoi Bao

* Giao Diem Online

* Charlie Nguyen

 

 

 

Từ Cuộc Khủng Hoảng Kinh Tế Toàn Cầu:

Càng Thấy Karl Marx Vĩ Đại

 

 

 

"Das Kapital" trở thành loại sách gối đầu giường.
Luận điểm cơ bản của chủ thuyết kinh tế thị trường - "Hăy để thị trường tự quyết và hành xử những vấn đề của nó" - đang lung lay nghiêm trọng khi vô số công ty, tập đoàn tư nhân khổng lồ của Mỹ và châu Âu giờ đây buộc phải chịu sự "bảo kê" của nhà nước. Đó là lư do tại sao ngày càng có nhiều ư kiến khơi dậy tư tưởng cũng như những phân tích mặt trái chủ nghĩa tư bản mà Karl Marx từng đưa ra cách đây hơn một thế kỷ...

 

 

Gần đây, trong giới nghiên cứu kinh tế học theo luận thuyết Karl Marx quyển “Das Kapital” (Tư bản luận) của ông đang trở thành sách gối đầu giường cho nhiều người phương Tây. Trong “Das Kapital”, Marx nhấn mạnh giới chủ làm giàu trên xương máu họ. Và giới trùm tư bản sẽ phải đổ sụp dưới sức nặng của những mâu thuẫn nội tại. Có vẻ như điều này hoàn toàn đúng với những ǵ đă xảy ra với tập đoàn tài chính bị phá sản mới đây Lehman Brothers cũng như nhiều tập đoàn tài chính tư bản khác. Chẳng phải tự nhiên mà trong bài viết gần đây trên Washington Post, tác giả Anthony Faiola đă đặt câu hỏi rằng liệu có phải chủ nghĩa tư bản Mỹ đang đến hồi cáo chung hay không? click Từ Cuộc Khủng Hoảng Kinh Tế Toàn Cầu: Càng Thấy Karl Marx Vĩ Đại

 

 

 

hân

 

 

 

    NDVN: Trần Thị Hồng Sương, không có viết bài và sinh hoạt báo chí trên báo giấy và báo mạng trong nước Y hay Y thị? chỉ viết cho một vài mang Chống Cộng Cho Chúa, trong đó chủ lực chính là mạng Việt gian Nguyễn Gia Kiểng (TL), thế là các mạng Chông Cộng Jesusma (CCJ), Chống Cộng Quỷ Ám (CCQA), Chống Cộng Chết Bỏ (CCCB), Chống Cộng Cuồng Điên (CCCĐ)…. của nhóm người ở hải ngoại đồng bệnh bẩm sinh với Trần Thị Hồng Sương: có đầu không óc, chính trị ăn đong VNCH, và cái ṿng Kim cô Phản xạ điều kiện hóa con chó Pavlov Công giáo xiết chặt trên đầu, di hại của nền đạo lư Thiên La - Đắc Lộ, một nền đạo lư phi dân tộc, và từ phi dân tộc đi đến phản dân tộc là một bước ngắn như lịch sử đă chứng minh….trích đăng, phổ biến và cùng nhau tham luận và học tập tư tưởng “Quỷ Ám, Jesusma, Pavlov…”  Trần Thị Hồng Sương

 

 

[image] 

Pope Paul VI: Đừng có chiến tranh nữa, không bao giờ có chiến tranh nữa

(Stop the war.  No more war, never again war)

 

VÀI Ư KIẾN NHÂN ĐỌC BÀI

 

Niềm tin lầm lạc của giới nghệ sĩ:

Tố Hữu,  Brian Đoàn...

Làm một người tỉnh thức trên mặt trận tri thức.

 

Của

TRẦN THỊ HỒNG SƯƠNG

 

 

Trần Chung Ngọc

 

     Một người bạn gửi cho tôi bài trên của Trần Thị Hồng Sương*, chắc lấy từ một diễn đàn nào đó ở hải ngoại, nói rằng ở đoạn cuối tác giả có nói đến tên tôi, nên muốn thông tin cho tôi biết.  Anh bạn cho biết một phần nội dung của tác giả là ở trong bài “Tỉnh Thức Trên Mặt Trận Tri Thức” tác giả viết trước đây, và anh bạn cũng khuyến cáo tôi là “Trần Thị Hồng Sương là một khuôn mặt tranh đấu cho dân chủ nổi tiếng ở trong nước và được nhiều diễn đàn chống Cộng ở hải ngoại đăng bài”.  Thỉnh thoảng tôi vẫn nhận được bài của bạn bè như vậy v́ họ biết tôi không có th́ giờ đọc các group-talk cũng như các website sặc mùi chống Cộng, ngoại trừ tiengnoigiaodan và VietCatholic mà đôi khi tôi cũng ghé vào để xem tŕnh độ viết lách và hiểu biết của các bậc trí thức Công giáo về chính tôn giáo của họ đă đi đến đâu.

 

   Tôi chưa từng đọc Trần Thị Hồng Sương và rất ít quan tâm đến chính trị bên nhà, nhưng một khuôn mặt nổi tiếng ở trong nước như vậy mà lại chiếu cố đến tôi th́ quả là một hân hạnh rất bất ngờ cho tôi.  V́ vậy nên tôi bắt buộc phải đọc bài trên để xem tại sao tác giả Trần Thị Hồng Sương lại chiếu cố đến một Việt kiều già ở hải ngoại như tôi.  Tất cả những ǵ tác giả viết về tôi chỉ vỏn vẹn trong có một câu cuối cùng trong bài, nguyên văn: ”Xin những ai hay trích dẫn Bertrand Russell như Ông Trần chung Ngọc hăy hiểu cho đúng lầm lạc của nước Pháp. Xin đừng tự nguyện làm trạng sư cho phía sai của lịch sử ! “  Tôi muốn biết tại sao “hay trích dẫn Bertrand Russell” lại phải “hiểu cho đúng lầm lạc của nước Pháp”Quả thật là khó hiểu cái ư trong câu văn kỳ quặc này.  Nhưng dù sao th́ tôi cũng muốn biết lầm lạc của nước Pháp là như thế nào, và nếu chỉ đọc một bài trên th́ không biết ǵ nhiều về tác giả, cho nên tôi vào Internet t́m đọc thêm hai bài của tác giả, bài về lá cờ vàng, và bài về Hoàng Sa, Trường Sa.  Và từ đó tôi có thể nh́n rơ con người của tác giả hơn.

 

     Trước hết, tôi có một nhận xét tổng quát về tác giả Trần Thị Hồng Sương.  Trong ba bài mà tôi đọc, tác giả viết ra ngoài chủ đề rất nhiều và về nhiều vấn đề, nhiều khi chẳng ăn nhập ǵ với nhau, danh từ thông dụng gọi là “lạc đề”. Có lẽ tác giả muốn chứng tỏ cho độc giả thấy ḿnh là người đọc rộng hiểu nhiều.  Tuy nhiên, chỉ cần đọc qua chúng ta cũng có thể thấy ngay là kiến thức của tác giả thuộc loại hời hợt,  phiến diện, thiếu chính xác và có nhiều sai lầm.  Tác giả viết với nhiều thiên kiến, nghiên cứu vấn đề chưa đến nơi đến chốn, nhiều điều tác giả viết đă lỗi thời và không c̣n thích hợp với bối cảnh lịch sử ngày nay, văn phong lủng củng, ư tưởng lộn xộn và tối nghĩa, hiểu biết nông cạn.  Xin quư vị độc giả hăy đọc kỹ những đoạn văn mà tôi trích dẫn.  Nhận định của tác giả về lịch sử Việt Nam và cuộc chiến ở Việt Nam phải nói là rất yếu kém.  Và sự hiểu biết của tác giả về Bertrand Russell cũng như về Jean Paul Sartre không thể gọi là hiểu biết, nhất là về điều mà tác giả cho là Bertrand Russell và Jean Paul Sartre đă sai lầm khi “điên cuồng chống Mỹ” và “thiên Cộng”.  Nhiều thiên kiến của tác giả thuộc loại chống Cộng cực đoan và rất quen thuộc trên những diễn đàn chống Cộng ở hải ngoại.  Những nhận xét này sẽ được chứng minh trong phần phê b́nh sau đây.

 

   Trước hết chúng ta hăy đọc vài đoạn của Trần Thị Hồng Sương viết về Brian Đoàn.  Tôi không ở Cali, không hề biết Brian Đoàn là ai, cho nên bài phê b́nh này thuộc loại phân tích vấn đề chứ không thuộc cảm tính phe phái.  Tác giả viết:

 

   Lầm lạc của Brian Đoàn hay nhiều nhà kinh doanh được chánh quyền cộng sản tâng bốc mời gọi là không khó hiểu. Do ngây thơ chánh trị, do t́nh cảm cùng là người một nước, không được học về chánh trị xă hội để có đủ bản lĩnh nh́n sâu một vấn đề phức tạp như chánh trị, sống theo cảm xúc ước mong được quư trọng nên rất dễ không thấy ra động cơ thân thiện đó để làm ǵ.

 

   Không biết bà Dược Sĩ Trần Thị Hồng Sương đă tốt nghiệp khoa chánh trị xă hội từ đại học nào, bà không nói, vậy th́ tôi phải đoán ṃ nhưng rất có thể đúng, đó là đại học Bolsa có “Tổng Hành Dinh” ở khu Phước Lộc Thọ, cho nên mới lên tiếng chê một nghệ sĩ như Brian Đoàn không được học về loại chánh trị này.  Nhưng mà tại sao một nghệ sĩ hay các nhà kinh doanh hay bất cứ ai khác không phải là các chánh trị gia ở khu Phước Lộc Thọ lại phải nh́n sâu một vấn đề phức tạp như chánh trị Bolsa mà thực chất không phải là chánh trị mà chỉ là “Thói đời đối kháng” [Mượn từ của Hồng Y Phạm Minh Mẫn] ?  Mặt khác, tác giả đă lấy ḷng ḿnh để đo ḷng người khác, cho rằng ai làm việc ǵ cũng ước mong được quư trọng.  Ở trên cơi đời này, có rất nhiều người làm việc tốt mà không truy cầu bất cứ điều ǵ.

 

    Cộng đồng người Việt đại khái gồm có ba khuynh hướng khác nhau.  Một là kéo dài mối thù hận Quốc-Cộng và chống Cộng chết bỏ.  Hai là nh́n về tương lai của đất nước, ném quá khứ lại đàng sau, và nếu có làm được ǵ để góp phần xây dựng đất nước th́ cứ làm dù biết rằng Việt Nam c̣n nhiều vấn nạn xă hội cần phải giải quyết.  Ba là tuyệt đại đa số thầm lặng, chỉ muốn yên ổn làm ăn nơi xứ người, nuôi con cái học hành thành người.  Lớp người thứ hai nh́n đến tương lai xa của đất nước, muốn đóng góp cho đất nước về phát triển kinh tế, kỹ thuật, tạo công ăn việc làm cho người dân để cho họ có đời sống kinh tế khá hơn, dần dần có nhiều giới trung lưu hơn, căn bản để đi đến dân chủ, nhưng tác giả Trần Thị Hồng Sương lại cho đó là sai lầm.  Tác giả chống Cộng khi không c̣n Cộng hay chống cả dân tộc.?  Luận điệu giống y như của một số người cực đoan chống cái hồn ma Cộng sản ở hải ngoại, hô hào không mua hàng của Việt Nam, không gửi tiền về Việt Nam, không du lịch Việt Nam v..v.. để cho dân đói khổ và cho rằng như vậy th́ Cộng sản sẽ dẹp tiệm, và cho đó là phương sách chống Cộng hữu hiệu nhất trong khi thực ra là đần độn nhất.  Tại sao?  V́ những người này rất ít hiểu biết về t́nh trạng trong nước, đâu có phải Nhà Nước VN chỉ sống nhờ vào người Việt hải ngoại?  Họ cũng c̣n không biết đến t́nh người  Việt Nam trong nền văn hóa Việt Nam, cho nên những lời hô hào phản quốc hại dân của họ chẳng được ai nghe, chỉ như tiếng của vài con lạc đà(n) trong sa mạc.

 

    Trong ba lớp người này th́ lớp thứ nhất, tuy chỉ là thiểu số, nhưng hung hăng, cuồng tín to tiếng nhất, và cũng làm nhục đến cộng đồng người Mỹ gốc Việt nhiều nhất v́ những hành động côn đồ, hiếp đáp, phi tự do, nhân quyền của một số thuộc thành phần thấp kém, ít học trong xă hội Mỹ, những hành động mà những người có học, có hiểu biết không ai lại làm như vậy. Họ cho rằng, đă là người Việt di cư mà không chống Cộng là sai lầm, người nào không chống Cộng như họ tất nhiên phải là thân Cộng, hay nếu có hành động nào có màu sắc chính trị không hợp với ư của họ th́ họ t́m đủ mọi cách để chụp mũ, vu khống v..v…, v́ họ không thể chấp nhận quan điểm nào khác với họ, dù họ đang sống trên một đất nước tự do, dân chủ, nhân quyền được tôn trọng. Đây chính là nguyên nhân của những cuộc biểu t́nh chống đối mọi thứ ở trong các vùng “gió tanh mưa máu” [mượn từ của Tú gàn]: Người Việt, VietWeekly, Ca sĩ cải lương Bạch Tuyết, Nhạc Trịnh Công Sơn, triển lăm nghệ thuật, một bức h́nh người ta chụp Đỗ Ngọc Yến hơn 10 năm trước v..v…..  Gần đây, ở San Jose, vụ vận động để băi nhiệm Madison Nguyễn bị thua trong cuộc bỏ phiếu ngày 3 tháng 3, 2009.  Nhưng đám người vận động băi nhiệm không học được bài học về thái độ của John McCain đối với Obama sau khi thua, nên vẫn tiếp tục lên tiếng chụp mũ, mạ lỵ Madison Nguyễn.  Tất cả những h́nh thức chống đối trên chỉ chứng tỏ có một điều:  sự thiếu tự tin và hoảng hốt của nhóm người chống đối trước những chuyện nhỏ nhặt thật sự chẳng đáng quan tâm trong một xă hội tự do và tôn trọng nhân quyền như xă hội Mỹ..  Họ cho rằng những người đă chạy Cộng sản mà bây giờ có thể quay đầu theo Cộng v́ một bài ca, một bức h́nh, một bức tranh, hay bất cứ một cái Nghị Quyết nào hay sao?  Họ đă quá coi thường tŕnh độ và ư thức chính trị của người Việt hải ngoại, vô h́nh chung đă đă làm cho đa số người Việt di cư chán ngán v́ những hành động vô ư thức của họ.  Với ư thức chính trị ấu trĩ như vậy mà họ đ̣i tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền ở trong nước.  Thật là tức cười.

 

   Tuy ở trong nước, nhưng lại mang tâm cảnh của lớp người thứ nhất, tác giả Trần Thị Hồng Sương cho rằng tất cả những người thuộc lớp thứ hai đều lầm lạc, và dù Brian Đoàn chưa hẳn là thuộc lớp người thứ hai, chỉ dính đến biểu tượng của Cộng sản trong một bức h́nh cũng là lầm lạc. Nhưng khi tác giả đặt song song tên Tố Hữu bên cạnh Brian Đoàn th́ chúng ta thấy chủ đích của tác giả muốn nói ǵ, nhưng hoàn toàn lạc lơng v́ Tố Hữu và Brian Đoàn là hai nhân vật hoàn toàn khác nhau, khác từ con người đến bối cảnh chính trị,  thời gian, không gian. Tác giả viết: Lầm lạc của Brian Đoàn…, làm như tác giả tự cho ḿnh cái quyền phán xét người khác dựa trên thiên kiến của ḿnh.  Cái thói đời đối kháng của những người chống Cộng nhưng thiếu đầu óc là luôn luôn dùng thủ đoạn dựng lên một người rơm để rồi tự tay ḿnh quật nó xuống.  Cho rằng Brian Đoàn “thiên Cộng”, “ngây thơ chính trị” v..v… rồi quy kết Brian Đoàn là “lầm lạc” theo thiên kiến của ḿnh, trong khi chính ḿnh không có tư cách ǵ để phê phán Brian Đoàn một cách dựa theo cảm tính cá nhân, và trong khi tác phẩm của Brian Đoàn c̣n gây nhiều tranh căi  v́ bản chất tương đối của một tác phẩm nghệ thuật, là một điều không có một trí thức nào có tŕnh độ làm.  Không có một luận cứ nào họp lư để bảo Brian Đoàn là lầm lạc chỉ v́ anh ta đă chụp bức h́nh đó rồi trưng bày ở trong một cuộc triển lăm nghệ thuật và đă làm một số người hiểu lầm khó chịu.

 

   Brian Đoàn thuộc giới nghệ sĩ trẻ, sống lên trong xă hội Mỹ, có những suy tư riêng của anh ta, và có lối nh́n nghệ thuật riêng của anh ta.  Khi một nhúm người, v́ ḷng hận thù Quốc-Cộng kéo dài một cách phi lư một chiều trên 30 năm ở hải ngoại, để rồi nh́n bất cứ cái ǵ trong cộng đồng cũng qua màu sắc chính trị, th́ đó chính là sự yếu kém tri thức của nhúm người này, nhất là khi họ có những hành động trái ngược hẳn với tinh thần tự do và tôn trọng nhân quyền ở trên đất nước mà họ đang sống.  Tôi không chấp nhận những hành động có thể nói là thiếu đầu óc của nhúm người này, nhưng tôi thông cảm với họ, v́ tŕnh độ và sự hiểu biết của họ về cuộc chiến Quốc-Cộng rất giới hạn, cho nên họ nuôi dưỡng thù hận một chiều, phi lư.  Và chúng ta cũng nên biết rằng phần lớn những người chống bất cứ cái ǵ dính đến Cộng sản là thuộc thế lực đen, alias Công giáo, và thực chất chống Cộng của họ là chống Cộng cho Chúa hay nói đúng hơn, chống Cộng để được làm nô lệ cho Vatican. Vụ cờ vàng của giới trẻ và giới chăn chiên Công giáo ở Sydney năm ngoái chứng tỏ như vậy.   Họ bị cái ṿng kim cô của Công giáo xiết chặt trên đầu, di hại của nền đạo lư Thiên La - Đắc Lộ, một nền đạo lư phi dân tộc, và từ phi dân tộc đi đến phản dân tộc là một bước ngắn như lịch sử đă chứng minh..   Nhưng họ chỉ nh́n thấy cái kim trong mắt Cộng sản chứ không thấy cái đà trong mắt Công giáo. Lịch sử những tội ác của Công giáo vượt xa lịch sử những tội ác của Cộng sản. Có một điều mà tác giả Trần Thị Hồng Sương ra sức chống Cộng mà không hiểu là: nếu thực sự chánh quyền Việt Nam hiện nay là Cộng sản như chúng ta thường hiểu thế nào là Cộng sản th́ không làm ǵ c̣n Trần Thị Hồng Sương để mà viết những bài như trên.  Cho nên, đối với Trần Thị Hồng Sương cũng như đối với những người chống Cộng, cái hồn ma Cộng sản vẫn là cái bung xung họ đưa ra để câu một số khách không có mấy đầu óc.  V́ vậy tôi bảo là tác giả viết về Cộng sản đều là những chuyện đă lỗi thời.  Chúng ta hăy đọc tiếp Trần Thị Hồng Sương:

 

   Brian Đoàn làm khác nhưng chưa dám nói ngược với cộng đồng v́ vẫn xác định ḿnh chống Cộng th́ nên nhận xét về tài năng hội họa kém hơn là chống lại cộng đồng. Khi Cộng đồng cho rằng bức tranh dễ gây hiểu lầm th́ Brian Đoàn phải bỏ đi nếu không th́ đó sẽ là ngụy biện khó tha thứ không thể thông cảm .   

 

   Câu viết khá lủng củng này phản ánh chủ trương chỉ đạo văn hóa, bản chất là phi dân chủ, vi phạm nhân quyền và mạ lỵ giới nghệ sĩ. Tài năng hội họa không phải để cho những con ḅ mộng Tây Ban Nha đánh giá và phê b́nh.  Cộng đồng là tập thể những người Việt di cư ở Cali.  Những người chống cuộc triển lăm nghệ thuật F.O.B II chỉ là một nhúm người trong cộng đồng, và không có tư cách pháp lư hay hợp lư nào để nói thay cho tiếng nói của cả cộng đồng.  Cho rằng nhúm người này là cả “cộng đồng” là lạm dụng từ ngữ.  Tại sao Brian Đoàn chưa dám nói ngược với “cộng đồng” (sic)?  Chính v́ những hành động hung hăng có tính cách côn đồ hạ cấp của một số nhỏ người, thí dụ như Lư Tống, trong “cộng đồng”.  Khi một số người cho rằng bức tranh dễ gây hiểu lầm, th́ đó là chuyện của số người hiểu lầm chứ không phải là chuyện của tác giả bức tranh.  Và nếu chỉ v́ sự hiểu lầm của một số ít người, không phải của tất cả “cộng đồng”, mà bức tranh phải bỏ đi th́ đó là “cường đạo cưỡng ép công lư”.  Và do đó Brian Đoàn có cần đến sự tha thứ của bất cứ ai không, và ai tự cho là ḿnh có đủ tư cách hay có quyền tha thứ cho Brian Đoàn.  Tác giả Trần Thị Hồng Sương nổi tiếng là tranh đấu cho tự do, dân chủ và nhân quyền nơi quê nhà, vậy th́ quan niệm về tự do, dân chủ và nhân quyền của tác giả là như thế nào.  Với những điều tác giả viết như trên th́ phải chăng đó là tự do, dân chủ, nhân quyền của một nhúm người ở Bolsa, chuyên biểu t́nh ḥ hét to tiếng?

 

   Brian Đoàn hấp thụ nền giáo dục khai phóng của nước Mỹ, và có những suy tư riêng tư dựa trên những kiến thức mà anh ta thu thập được trong môi trường đại học, trên Internet v..v… Tự do tư tưởng, tự do tŕnh bày nghệ thuật theo cảm tính riêng là một quyền tự nhiên, cho nên đối với anh ta, một số hành động của lớp người trước có tính cách áp đặt, khó có thể phù hợp với đường lối suy nghĩ và hiểu biết của anh ta.  Tôi thấy cần phải nhắc cho tác giả Trần Thị Hồng Sương về sự lạm dụng từ “cộng đồng” của tác giả qua một đoạn viết bằng tiếng Anh của Viet Nguyen, và tôi cho rằng lớp người chống đối một bức h́nh nên cảm thấy ngượng khi một người trẻ đáng tuổi con cháu chúng ta viết lên những câu này. 

 

   Tôi từ chối không tin rằng cộng đồng những người Mỹ gốc Việt chỉ gồm những người ḥ hét to tiếng nhất và đ̣i hỏi mọi người phải nh́n nhận là chỉ có niềm đau thương của họ là đáng kể nhất.  Những người này là một phần của cộng đồng người Mỹ gốc Việt, nhưng c̣n có biết bao nhiêu người khác với những ư tưởng, cảm giác, và cách nh́n thế giới khác nhau.  Những cách nh́n này là ǵ?  Tôi không biết chắc, v́ tất cả những tiếng nói này không được nghe đến.  Người Mỹ gốc Việt sợ không dám nói ra để rồi bị ḥ hét đả đảo bởi một nhóm tự nhận danh nghĩa của  cộng đồng.

 

   [I refuse to believe that the Vietnamese American community is composed of the people who shout the loudest and who demand everyone acknowledge that their pain is the pain that matters the most. These people are a part of the Vietnamese American community, but there are so many more people with so many more ideas, feelings, and ways of seeing the world. What are these ways? I’m not sure, because all those voices are not being heard. Vietnamese Americans are afraid to speak out and be shouted down by the one group that claims for itself the name of the community.]

 

   Chúng ta nên để ư là Viet Nguyen đă nhấn mạnh đến cụm từ “Vietnamese American” chứ không chỉ là “Vietnamese”, có lẽ để nhắc nhở là, làm công dân Mỹ, sống trên đất Mỹ,  th́ phải xử sự theo tinh thần tự do, dân chủ, khai phóng của Mỹ, chứ đừng làm những ǵ để nhục đến gốc gác Việt Nam của ḿnh.  Thật vậy, người Mỹ sẽ nghĩ sao khi hai Tổng Thống của họ đă đến Việt Nam, đứng dưới lá cờ đỏ sao vàng và dưới tượng Hồ Chí Minh, và nay thấy một số người Mỹ gốc Việt lại hung hăng chống đối một bức h́nh trong một cuộc triển lăm nghệ thuật chỉ v́ trong đó có lá cờ đỏ và bức tượng Hồ Chí Minh nhỏ.  Thật quả là nhúm người này đă nhân danh cộng đồng để tạo tiếng xấu cho cộng đồng.  Họ hành động không suy nghĩ, theo cảm tính cá nhân, và bất kể đến tập thể.

 

   Chúng ta hăy đọc vài câu khác tác giả phê b́nh Brian Đoàn:

 

   Ca tụng, thân thiện Cộng Sản là lầm lạc đă nhiều người tài cao hơn Brian Đoàn làm rồi và ân hận rồi…  C̣n Brian Đoàn làm ra một tác phẩm mà cứ phải mắng khán giả là hiểu không đúng ư ḿnh th́ Brian Đoàn e rất bất tài cần xin lỗi cộng đồng !

 

   Tôi không hiểu tác giả Trần Thị Hồng Sương nổi tiếng ở trong nước là v́ cái ǵ?  Có lẽ anh bạn tôi cho tôi thông tin sai lầm là tác giả nổi tiếng ở trong nước, tôi cho rằng tác giả chỉ nổi tiếng trong giới chống Cộng vô năo ở hải ngoại v́ cùng hội cùng thuyền với họ. Thật vậy, v́ một bức h́nh mà quy kết Brian Đoàn là ca tụng, thân thiện Cộng sản là một cách chụp mũ rất ấu trĩ.  Hơn nữa, câu sau chứng tỏ tác giả không hiểu ǵ về nghệ thuật, nghệ thuật v́ nghệ thuật, l’art pour l’art (Théophile Gautier et al…).  Một bức h́nh, một bức tranh, một tác phẩm nghệ thuật là để cho người coi thưởng thức.  Thưởng thức như thế nào, tất cả tùy thuộc sở thích và tŕnh độ của người coi.  Tôi lấy một thí dụ bản thân.  Tranh của Pablo Picasso bán cả triệu đô la, nhưng tôi coi như vẽ bùa, trong khi tôi lại thấy một bức tranh thủy mạc của Tàu giá khoảng 10 đô-la lại đẹp hơn nhiều. Điều này tuyệt nhiên không có nghĩa là tranh của Picasso vô giá trị, và tài năng hội họa của ông ấy kém, chỉ là tôi không hiểu ông ấy vẽ cái ǵ cho nên không thưởng thức nổi.   Nếu tôi nói với Picasso là tranh của ông trông như vẽ bùa và ông ta mắng tôi là không hiểu ǵ về tranh của ông ấy, th́ Picasso có phải là một họa sĩ bất tài và phải xin lỗi tôi không.  Hơn nữa cái gọi là “cộng đồng” của tác giả chỉ là một nhóm nhỏ, và chúng ta không thể gạt ra ngoài giả thuyết là có thể họ không biết ǵ về nghệ thuật, và ở trong tâm cảnh là chỉ nh́n thấy màu đỏ là húc như những con ḅ mộng Tây Ban Nha.  Thật vậy trên Viet Weekly, trong bài “Hồn Ma Và Xương Khô”, tác giả Vi Nhân có viết: 

 

   Những nhóm biểu t́nh phản đối không quan tâm đến nghệ thuật. Họ cũng chẳng mong có đối thoại với VALAA. Mục đích và động cơ thuần túy của họ như đă từng xảy ra trong những cuộc biểu t́nh trước đây và sẽ tiếp tục xảy ra trong tương lai th́ vẫn là về chính trị.

 

   Nhưng mang chính trị ra để áp bức nghệ thuật hay tự do báo chí là điều không thể chấp nhận ở trên nước Mỹ này.  Và vấn đề chính ở đây là nếu chúng ta có phát dị ứng trước tấm h́nh đó th́ chúng ta có quyền không ngó tới nó, nhưng tại sao lại tước bỏ quyền ngó đến nó của những người khác.  Nếu tất cả cộng đồng không đi xem triển lăm, không ngó đến bức h́nh đó, th́ bức h́nh đó chẳng có ảnh hưởng ǵ đến cộng đồng.  Ai cho nhóm người chống đối đó cái quyền quyết định thay cho mọi người khác trong cộng đồng. Có vẻ như tác giả Trần Thị Hồng Sương không quan tâm đến điều này.  Tôi không lạ, v́ chỉ bằng vào hai câu trên, khoan nói đến khá nhiều câu khác trong bài, tôi cho rằng tác giả Trần Thị Hồng Sương cũng chẳng khác ǵ những người “chống Cộng cực đoan” hay “chống Cộng cho Chúa” ở hải ngoại, nhưng càng chống th́ càng để lộ ra tŕnh độ kiến thức kém cỏi và quan niệm hẹp ḥi của ḿnh.

 

   Tôi cho rằng từng đó về Brian Đoàn cũng có thể cho chúng ta biết tác giả Trần Thị Hồng Sương là bậc trí thức ở cỡ nào.  Bây giờ tôi sang đến câu tác giả nói về tôi:

 

   ”Xin những ai hay trích dẫn Bertrand Russell như Ông Trần chung Ngọc hăy hiểu cho đúng lầm lạc của nước Pháp. Xin đừng tự nguyện làm trạng sư cho phía sai của lịch sử !

 

   V́ tác giả không nói rơ là tôi đă trích dẫn Bertrand Russell những ǵ và trong bài nào nên tôi không thể nhớ là đă trích dẫn Bertrand Russell ở đâu, về chủ đề nào, và bao giờ.  Tôi chỉ nhớ rằng, trong vài bài viết nghiên cứu về Ki Tô Giáo tôi có trích dẫn câu sau đây của Bertrand Russell:

 

   “Xét về trí tuệ hay đức hạnh tôi không thể nào cho rằng Đức Ki-Tô cũng cao cả như vài người khác được biết trong lịch sử.  Tôi nghĩ rằng, về trí tuệ hay đức hạnh, tôi phải đặt Đức Phật và Socrates lên trên Đức KiTô.”

   (I cannot myself feel that either in the matter of wisdom or in the matter of virtue Christ stands as high as some other people known to history – I think I should put Buddha and Socrates above him in those respects.)

 

   Nhưng đây là nhận định của Bertrand Russell về Giê-su so với các bậc hiền tài như Đức Phật và Socrates, chẳng liên quan ǵ đến chuyện Russell “điên khùng chống Mỹ” hay “thiên Cộng”. 

 

   Nhưng sự lầm lạc của nước Pháp là như thế nào?  Theo tác giả Trần Thị Hồng Sương th́ v́ Pháp chống Mỹ cho nên Pháp lầm lạc.  Tác giả viết:

 

   Chống Mỹ như lầm lạc của Pháp th́….;  Ông Tổng Thống pháp sang Mỹ làm lành và muốn chấm dứt thời chống Mỹ. Pháp bây giờ nằm trong liên minh Châu Âu muốn được ủng hộ phải bỏ sai lầm chống Mỹ vô lối !   

 

      Câu ”Xin những ai hay trích dẫn Bertrand Russell như Ông Trần chung Ngọc hăy hiểu cho đúng lầm lạc của nước Pháp. Xin đừng tự nguyện làm trạng sư cho phía sai của lịch sử ! “ của tác giả muốn nói, theo tôi nghĩ, v́ Bertrand Russell chống Mỹ nên cũng phạm phải  sự sai lầm như nước Pháp, và v́ tôi trích dẫn Bertrand Russell nên tôi cũng sai lầm và đứng về phía sai của lịch sử.  Như vậy th́ phải chăng theo Mỹ, ca tụng tất cả những ǵ Mỹ làm, là đứng về phía đúng của lịch sử??  Nhưng tại sao hầu hết thế giới lại ghét Mỹ?  [Why Do They Hate Us?] Đây có phải là một nghịch lư và là một dấu hỏi lớn không? Thử sang Pháp th́ sẽ biết người dân Pháp nghĩ về  Sarkozy và Mỹ như thế nào.Tôi tin rằng tác giả Trần Thị Hồng Sương không biết ǵ về Mỹ cho nên mới vọng Mỹ như trên.  Trong cuộc xâm chiếm Iraq, chỉ có Anh là đồng minh của Mỹ và bị dân Anh phản đối, và nay Anh đă đang rút quân ra khỏi Iraq.  Pháp không hề tham dự và c̣n lên tiếng chỉ trích.  Và ngày nay người ta thấy Pháp đúng, Mỹ đang sa lầy ở Iraq và đang t́m cách rút ra.  Ngày nay, Mỹ là cường quốc bậc nhất trên thế giới, nhưng Âu Châu vẫn coi thường Mỹ, ít ra là về những giá trị văn hóa và tôn giáo.

 

    Nhưng tại sao tác giả Trần Thị Hồng Sương lại kéo tôi vào với Bertrand Russell?  Chúng ta hăy đọc tác giả viết về Bertrand Russell:

 

   Bertrand Russell( 1872-1970) một thời được công nhận là một bậc trí thức với hai lần đoạt giải Nobel. Bertrand Russell phản chiến nhất, thân Cộng nhất, đ̣i thiết lập một Ṭa Án Quốc Tế để xét xử Mỹ trong cuộc “chiến tranh nhơ bẩn” ở Việt Nam, kêu gọi giải trừ vũ khí hạt nhân. Bertrand Russell đoạt giải Nobel văn chương năm 1950 nhờ các " tác phẩm ư nghĩa đề cao ḷng từ ái nhân đạo và tự do tư tưởng " không phải nhờ thiên Cộng như những người dùng ông làm b́nh phong trích dẫn lời ông để biện hộ cho Cộng Sản. Nhưng Bertrand Russell không sống đủ lâu để có thể có mặt thứ hai nh́n về kết thúc của chủ nghĩa Cộng Sản mà ông ủng hộ, để nếm trăi ...sai lầm như Jean Paul Sartre. Giải Nobel của ông dành cho ư tưởng nhân đạo và tự do nhưng cá nhân ông rất sai lầm trong tinh thần chống Mỹ điên cuồng và thiên Cộng Sản.

 

   Tôi có thể nói ngay rằng sự hiểu biết của tác giả Trần Thị Hồng Sương về Bertrand Russell sai lầm và thiếu sót rất nhiều. Tôi cũng có thể nói ngay rằng hiểu biết của Trần Thị Hồng Sương về cuộc chiến ở Việt Nam khó có thể gọi là hiểu biết.  Đoạn văn đầy mâu thuẫn ở trên chứng tỏ kiến thức của Trần Thị Hồng Sương khá hời hợt. Mâu thuẫn ở chỗ, nếu Bertrand Russell đă được thế giới công nhận là một bậc trí thức với hai lần đoạt giải Nobel th́ những việc Bertrand Russell làm như phản chiến nhất, thân Cộng nhất, đ̣i thiết lập một Ṭa Án Quốc Tế để xét xử Mỹ trong cuộc “chiến tranh nhơ bẩn” ở Việt Nam, kêu gọi giải trừ vũ khí hạt nhân tuyệt đối không phải là những hành động vô ư thức của một kẻ thất học, không biết ǵ.  Hiển nhiên là Trần Thị Hồng Sương không hiểu rằng Russell chống Mỹ v́ chính những ư tưởng nhân đạo và tự do của Russell. Russell phản chiến và chống Mỹ v́ không thể chấp nhận cuộc “chiến tranh nhơ bẩn” của Mỹ ở Việt Nam.  Phản chiến và chống Mỹ trong cuộc chiến ở Việt Nam hoàn toàn không dính dáng ǵ đến chuyện mà Trần Thị Hồng Sương cho rằng Russell “ủng hộ chủ nghĩa Cộng sản”.  Russell ủng hộ lư tưởng của dân Việt Nam chống thực dân và xâm lăng của Pháp và Mỹ chứ không phải là ủng hộ chủ thuyết Cộng sản của Stalin hay Mao Trạch Đông. Để rơ hơn, sau đây tôi sẽ đi vào từng điểm một trong đoạn trên của Trần Thị Hồng Sương.

 

    Bertrand Russell rất được giới khoa bảng trong ngành giáo dục Hoa Kỳ tôn trọng.  Ở thời điểm các thập niên 1940, 1950, thời điểm mà Mỹ điên cuồng chống Cộng, điển h́nh là phong trào “tố Cộng” của Joseph McCarthy, giống như phong trào “tố Cộng”  của Diệm ở Nam Việt Nam.  Russell đă được mời dạy ở nhiều trường đại học Mỹ và đă từng là giáo sư tại các đại học lớn của Mỹ như Harvard, ChicagoCalifornia [Bertrand Russell’s America: 1945-1970, p. ix:  He lectured at numerous colleges and held professorships of Harvard, Chicago and California]. Russell cũng c̣n có một loạt thư trao đổi với Ngoại Trưởng John Foster Dulles và Khrushchev vào năm 1958 về vấn đề giải giới (Disarmament) gây nên một làn sóng tranh luận.  Nhưng đóng góp to lớn của Russell là đă làm trung gian dàn xếp giữa Tổng Thống Kennedy và Khrushchev vào năm 1962 trong vụ Khủng Khoảng Cuba mà kết quả khiến cho Russell phải tuyên bố là tuần lễ làm việc đó là một trong những tuần lễ đáng kể nhất trong cuộc đời của ông ta (The solution of the crisis made the week one of the most worthwhile of my entire life).  Vậy nếu Bertrand Russell “điên cuồng chống Mỹ” và “thiên Cộng” th́ làm sao Russell có thể làm được những công việc ở trên nước Mỹ như vậy, từ dạy trong các đại học lớn cho đến làm trung gian ḥa giải giữa hai cường quốc Mỹ và Nga?  Cái mà tác giả Trần Thị Hồng Sương gọi là “điên cuồng chống Mỹ” và “thiên Cộng” thật ra chỉ là những sự thật mà Bertrand Russell đưa ra về chính sách đế quốc của Mỹ để lên án cuộc “chiến tranh nhơ bẩn” của Mỹ ở Việt Nam. 

 

   Lẽ dĩ nhiên là tác giả Trần Thị Hồng Sương không biết là Bertrand Russell đă bắt đầu dạy học ở Mỹ từ năm 1896.  Cả thế giới đă công nhận Bertrand Russell là một bậc trí thức vĩ đại của nhân loại và không chỉ có “một thời” mà tên tuổi Bertrand Russell sẽ c̣n tồn tại vĩnh viễn trong giới trí thức thế giới. Mặt khác, Trần Thị Hồng Sương cũng không hiểu rằng Bertrand Russell cũng như Jean Paul Sartre thiên Cộng là thiên Lư Thuyết Cộng Sản để giải quyết một số vấn nạn xă hội như bất công, bóc lột, tư bản rừng rú, thực dân v..v.. chứ không phải là thiên những chính sách tàn bạo của Stalin hay Mao Trạch Đông.  Ngay từ năm 1955, Bertrand Russell đă đưa ra nhận định sau đây về Stalin sau khi Stalin chết: “Tôi vẫn thường nói Stalin là người kế nghiệp Ivan The Terrible (Một Nga Hoàng trong thế kỷ 16 nổi tiếng về chế độ toàn trị và độc ác (autocratic and cruel)).  Tôi nghĩ rằng ảnh hưởng của ông ta thật là hoàn toàn xấu xaTôi nghĩ rằng (chế độ Stalin) thật là kinh khủng – một cơn ác mộng tuyệt đối và quan điểm của tôi vẫn như vậy tuy rằng ngày nay nước Nga trở nên khá hơn;  không phải là tôi nên ưa thích nước Nga, nhưng mà là nước Nga đă khá hơn” [Bertrand Russell’s America: 1945-1970, p. 88:  I have always said that Stalin was the successor of Ivan The Terrible.  I think his influence was completely bad…I thought it was horrible – an absolute nightmare – and have had the same view since, although it is getting better now; not should I like at all, but better] 

 

    Vào giữa thế kỷ 20 th́ đến gần nửa thế giới thiên “Lư thuyết Cộng sản”, ngay cả trong Công giáo cũng có phong trào “Thần Học Giải Phóng” (Liberation Theology), phát xuất từ Châu Mỹ La Tinh trong thập niên 1960 và lan sang Phi Châu và Á Châu, chủ trương Giáo hội là giáo hội của người nghèo, đối chiếu với sự giàu có và xa hoa ở Vatican.  Vatican lên án phong trào này là bị ảnh hưởng Lư Thuyết Cộng Sản của Marx trong khi đó chỉ là một phong trào chủ trương phục vụ người nghèo, giải phóng con người khỏi những sự áp đặt tâm linh một chiều và vô nghĩa lư của Vatican.  Thần Học Giải Phóng khởi lên song song với phong trào chủ trương là các giáo hội quốc gia phải độc lập với Vatican, nêu lên điểm chính yếu: Không có lư do nào mà các dân tộc ở Châu Mỷ La Tinh, ở Trung Mỹ, Phi Châu và Á Châu phải chấp nhận giáo quyền của Vatican, phải chấp nhận độc quyền diễn giảng Thánh Kinh của một thiểu số da trắng, người Ư hay người Balan..  

 

   Chúng ta thấy tác giả Trần Thị Hồng Sương rất mù mờ về khuynh hướng xă hội của Bertrand Russell và Jean Paul Sartre, cho nên trong thời buổi này mà tác giả, trong tâm cảnh của những kẻ “hiếu chiến”, c̣n dùng từ “phản chiến” để nói về Bertrand Russell mà không biết rằng, trong cuộc chiến ở Việt Nam, phong trào phản chiến đă lan ra khắp thế giới với chủ đích tạo nền ḥa b́nh trên thế giới, tiết kiệm xương máu của con người.  Tôi không nghĩ rằng tác giả Trần Thị Hồng Sương biết những ai là phản chiến, ngoài Bertrand Russell.

 

[image]

Pope Paul VI: Đừng có chiến tranh nữa, không bao giờ có chiến tranh nữa

(Stop the war.  No more war, never again war)

 

     Đó là Giáo hoàng Paul VI, người đă tuyên bố ở giữa hội trường Liên Hiệp Quốc:

 

   Hăy ngưng ngay cuộc chiến (ở Việt Nam).  Đừng có chiến tranh nữa, không bao giờ có chiến tranh nữa (Stop the war.  No more war, never again war)

 

  Đó cũng là Tổng Thư Kư Liên Hiệp Quốc U Thant, sau khi quan sát t́nh h́nh ở Việt Nam, đă tuyên bố:

 

    Cuộc chiến chênh lệch giữa kỹ thuật Hoa Kỳ và một nước nhỏ kém mở mang (VN) là một trong những cuộc chiến "man rợ nhất" của lịch sử.

   (The Secretary of the United Nations, U Thant, was driven by his observations to call this mismatch between the United States and a small underdeveloped nation one of the "most barbarous" wars in history)

 

   Đó cũng là 2700 mục sư, linh mục, thầy tu Do Thái (Rabbi) đă kư tên dưới một bức thư gửi  Tổng Thống Johnson, đăng trên tờ The New York Times ngày 4 tháng 4 năm 1965 kêu gọi: 

 

   "Nhân danh Thiên Chúa, Hăy ngưng ngay chiến tranh" (In the Name of God, STOP IT). 

 

   Đó cũng là 65 giáo sư đại học Sài G̣n, ngày 16 tháng 1, 1968, với bản tuyên ngôn kêu gọi "Các phe hiếu chiến hăy kéo dài vô thời hạn cuộc ngưng chiến vào dịp Tết và đàm phán với nhau ngay để có một dàn xếp ḥa b́nh." (We appeal to all the belligerent parties to extend indefinitely the Tet cease fire and to negotiate immediately a peaceful settlement).

 

   Và c̣n những bậc trí thức vang danh thế giới như Bertrand Russell, Jean Paul Sartre, Simone de Beauvoir, Laurent Schwartz, David Dellinger, Wolfgang Abendroth , Linus Pauling – và hàng trăm giáo sư đại học trên khắp thế giới, hai anh em cùng là linh mục Công giáo Daniel và Philip Berrigan, Mục sư Martin Luther King, chưa kể đến hàng trăm ngàn sinh viên đại học Mỹ đă thường xuyên xuống đường "phản chiến", coi cuộc chiến chỉ là một cuộc xung đột thuộc địa hoặc một bằng chứng xấu xa đáng kinh tởm của chủ nghĩa đế quốc [André Kaspi , “Au Coeur De La “Sale Guerre””: Entre 1968 et 1972 des millions d’Américains ont manifesté contre la “sale guerre”, comme si elle n’était qu’un conflit colonial ou un horrible témoignage de l’impérialisme.]  Vậy "phản chiến" và “chống Mỹ” th́ sao?  Là đứng về phía đúng hay phía sai của lịch sử?  Những người Việt Nam lên án người khác là “phản chiến” hăy vắt tay lên trán suy nghĩ xem sự chống đối của ḿnh có giá trị ǵ trước ḷng dân, trước phong trào phản chiến đă nêu ở trên?

 

    Ngày nay, khi nh́n những di hại của cuộc chiến trên đất nước Việt Nam, cùng đọc lại lịch sử cuộc chiến ở Việt Nam qua những tài liệu đă được giải mật cũng như qua hàng trăm tác phẩm của các học giả, giáo sư đại học, kư giả, cựu quân nhân và tướng lănh Mỹ, kể cả Bộ Trưởng Quốc Pḥng McNamara v..v.. chúng ta thấy rơ cuộc chỉến ở Việt Nam sau Hiệp Định Genève là một cuộc chiến sai lầm do Mỹ gây nên, như trên đă nói, Tổng Thư Kư Liên Hiệp Quốc U Thant gọi đó là “một trong những cuộc chiến "man rợ nhất" của lịch sử”, và sau 30 năm người Pháp vẫn gọi đó là một cuộc “chiến tranh nhơ bẩn” (La Sale Guerre) [Xin đọc bài Người Mỹ ở Việt Nam: Bộ Máy Nghiền Thịt (Les Américains au Vietnam: l’Engrenage) của Jacques Dallos, Thạc Sĩ Sử Học, Tiến Sĩ Sử Học, và bài Chiều Sâu của “Cuộc Chiến Nhơ Bẩn” (Au Coeur de la “Sale Guerre”) của André Kaspi, Giáo Sư Đại Học Paris I - Panthéon-Sorbonne trong tập “Les Collections de L’Histoire” (tạm dịch là Những Bộ Sử), số 23, Avril-Juin 2004, xuất bản tại Paris], chúng ta cần phải cám ơn những người “phản chiến” đă can đảm, không sợ nguy hại đến bản thân, tích cực góp phần trong công cuộc thức tỉnh lương tâm nhân loại và người dân Mỹ để cuộc chiến phải đi đến kết thúc. Và một khuôn mặt “phản chiến” trong Phật Giáo Việt Nam được

thế giới biết đến nhiều nhất và được nhiều người ca tụng, thí dụ như Martin Luther King, Thomas Merton, Alfred Hassler v..v.. chính là Thầy Nhất Hạnh, người đă từng hội kiến với Bộ Trưởng Quốc Pḥng Mỹ Robert McNamara và Giáo hoàng Paul VI trong cuộc vận động ḥa b́nh cho Việt Nam.

 

   Bây giờ xin sang đến vấn đề Bertrand Russell đ̣i thiết lập một Ṭa Án Quốc Tế để xét xử Mỹ trong cuộc “chiến tranh nhơ bẩn” ở Việt Nam mà tác giả Trần Thị Hồng Sương viết trong đoạn trích dẫn ở trên, hàm ư như vậy là “điên cuồng chống Mỹ”.  Vấn đề cần t́m hiểu là tại sao Bertrand Russell lại làm như vậy.

 

   Tuy rằng không thành công để thiết lập một Ṭa Án Quốc Tế để xét xử Mỹ, v́ sau Đệ Nhị Thế Chiến, Mỹ là cường quốc bậc nhất trên thế giới, muốn làm ǵ th́ làm, chẳng ai có có quyền ngăn cản hay làm ǵ được.  Nhưng Bertrand Russell và 25 người có tên tuổi trong giới trí thức trên thế giới cũng đă tự tạo lên một Ṭa Án để xét xử Mỹ trong 2 phiên xử: Phiên thứ nhất ở Stockholm, 2-10 tháng 5, 1967, và Phiên thứ hai ở Roskilde, Denmark, từ 20 tháng 11 đến 1 tháng 12, 1967, dựa trên những bằng chứng và nhân chứng, để đưa ra những kết luận như sau: 

 

Conclusions and Verdicts of the Tribunal

The Tribunal stated that its conclusions were:

 

1.  Chính Phủ Mỹ có can tội xâm lược Việt Nam theo tinh thần luật quốc tế  không?  [Has the Government of the United States committed acts of aggression against Vietnam under the terms of international law? Yes (unanimously).]

 

2.  Có những vụ bỏ bom trên những mục tiêu thuần túy dân sự như nhà thương, trường học, bệnh viện điều dưỡng, đập nước  v..v… không, và tới mức độ nào?  [Has there been, and if so, on what scale, bombardment of purely civilian targets, for example, hospitals, schools, medical establishments, dams, etc? Yes (unanimously).]

 

          We find the government and armed forces of the United States are guilty of the deliberate, systematic and large-scale bombardment of civilian targets, including civilian populations, dwellings, villages, dams, dikes, medical establishments, leper colonies, schools, churches, pagodas, historical and cultural monuments. We also find unanimously, with one abstention, that the government of the United States of America is guilty of repeated violations of the sovereignty, neutrality and territorial integrity of Cambodia, that it is guilty of attacks against the civilian population of a certain number of Cambodian towns and villages.

 

 3.  Các chính phủ Úc, Tân Tây Lan và Nam Hàn có phải là đồng lơa của Mỹ trong cuộc xâm lược Việt Nam vi phạm luật quốc tế không?  [Have the governments of Australia, New Zealand and South Korea been accomplices of the United States in the aggression against Vietnam in violation of international law? Yes (unanimously).]

 

    The question also arises as to whether or not the governments of Thailand and other countries have become accomplices to acts of aggression or other crimes against Vietnam and its populations. We have not been able to study this question during the present session. We intend to examine at the next session legal aspects of the problem and to seek proofs of any incriminating facts.

 

4.   Chính phủ Thái Lan có phạm tội đồng lơa với Mỹ trong cuộc xâm lược Việt Nam không? [Is the Government of Thailand guilty of complicity in the aggression committed by the United States Government against Vietnam? Yes (unanimously).]

 

 5.  Chính phủ Phi Luật Tân có phạm tội đồng lơa với Mỹ trong cuộc xâm lược Việt Nam không?  [Is the Government of the Philippines guilty of complicity in the aggression committed by the United States Government against Vietnam? Yes (unanimously).]

 

6.  Chính phủ Nhật Bản có phạm tội đồng lơa với Mỹ trong cuộc xâm lược Việt Nam không?  [Is the Government of Japan guilty of complicity in the aggression committed by the United States Government against Vietnam? Yes, (by 8 Votes to 3). The three Tribunal members who voted against agree that the Japanese Government gives considerable aid to the Government of the United States, but do not agree on its complicity in the crime of aggression.

 

7.  Chính phủ Mỹ có phạm tội xâm lược dân tộc Lào không, theo định nghĩa bởi luật Quốc Tế. [Has the United States Government committed aggression against the people of Laos, according to the definition provided by international law? Yes (unanimously).]

 

8.  Quân đội Mỹ có dùng hay thí nghiệm những vũ khí bị cấm bởi luật chiến tranh không? [Have the armed forces of the United States used or experimented with weapons prohibited by the laws of war? Yes (unanimously).]

 

9.  Những tù binh chiến tranh bị quân đội Mỹ bắt có bị đối xử bằng những biện pháp mà  các luật chiến tranh cấm không? [Have prisoners of war captured by the armed forces of the United States been subjected to treatment prohibited by the laws of war? Yes (unanimously).]

 

10. Quân đội Mỹ có đối xử với dân chúng bằng những biện pháp vô nhân đạo bị luật chiến tranh cấm không?  [Have the armed forces of the United States subjected the civilian population to inhuman treatment prohibited by international law? Yes (unanimously).]

 

11.  Chính phủ Mỹ có phạm tội diệt chủng dân tộc Việt Nam không?  [Is the United States Government guilty of genocide against the people of Vietnam? Yes (unanimously).]

 

   Chúng ta thấy, ṭa án do Bertrand Russell và Jean Paul Sartre thiết lập đă lên án Mỹ là quân xâm lược Việt Nam và phạm nhiều tội ác ở Việt Nam.  Đây có phải là những lời kết án vu vơ không.  Chúng ta hăy đọc vài tài liệu sau khi cuộc chiến đă kết thúc lâu của chính người Mỹ:

 

   Daniel Ellsberg viết trong cuốn Secrets: A Memoir of Vietnam and the Pentagon Papers, Viking, 2002, p.255:

 

   “Theo tinh thần Hiến Chương Liên Hiệp Quốc và theo những lư tưởng mà chúng ta công khai thừa nhận, đó là một cuộc ngoại xâm,  sự xâm lăng của Mỹ”.

 

   (In terms of the UN Charter and our own avowed ideals, it was a war of foreign agression, American aggression.) 

 

   Trong cuốn Chiến Tranh Việt Nam Và Văn Hóa Mỹ (The Vietnam War and American Culture, Columbia University Press, New York, 1991), các giáo sư ở Đại học Iowa, John Carlos Rowe và Rick Berg kết luận, trang 29, sau khi đưa ra những luận cứ dựa trên những sự kiện bất khả phủ bác: 

 

    Nói ngắn gọn, Mỹ xâm lăng Nam Việt Nam, ở đó Mỹ đă tiến tới việc làm ngơ tội ác xâm lăng với nhiều tội ác khủng khiếp chống nhân loại trên khắp Đông Dương.

 

   (In short, the US invaded South Vietnam, where it proceeded to compound the crime of aggression with numerous and quite appalling crimes against humanity throughout Indochina.)

 

   Bác Sĩ Allen Hassan, một Bác sĩ đă phục vụ tại Việt Nam, đă viết cuốn “Failure To Atone” mà bản dịch tiếng Việt của Nhà Xuất Bản Trẻ dịch là “Không Thể Chuộc Lỗi” (Đúng ra là “tội”, tội ác chứ không phải “lỗi”, lỗi lầm) nói về một số tội ác của quân đội Mỹ ở Việt Nam. Trước những núi tội ác của Mỹ đối với Việt Nam, Bác sĩ Allen Assen cho rằng: “Bây giờ dù bất cứ làm việc ǵ, nước Mỹ cũng không thể chuộc lại tội của ḿnh đối với người dân Việt Nam.”

 

   Trước những tài liệu như vậy mà tác giả Trần Thị Hồng Sương có thể phê phán Jean Paul Sartre như sau:

 

   Jean-Paul Sartre ( 1905-1980) đă sống lâu hơn để thấy ra sai lầm của Cộng Sản . Jean-Paul Sartre rất đúng khi nhiệt t́nh ủng hộ các cuộc đấu tranh giải phóng của Algerie, Trung Quốc, nhưng đă sai khi cùng Bertrand Russel thành lập Ủy ban chống tội ác chiến tranh của Mỹ ở Việt Nam.  th́ chúng ta phải hiểu đầu óc của Trần Thị Hồng Sương thuộc loại nào, và phải chăng Jean Paul Sartre đă sai.  Rất có thể Jean Paul Sartre đă thấy ra sai lầm của các chính thể áp dụng sai chủ nghĩa Cộng sản, nhưng thành lập Ủy Ban chống tội ác chiến tranh của Mỹ ở Việt Nam th́ hoàn toàn không có ǵ là sai lầm v́ đó là bổn phận của những bậc thức giả có lương tri.  Vấn đề đặt ra ở đây là Mỹ có phạm những tội ác chiến tranh ở Việt Nam không?  Kết luận của Ṭa Án thành lập bởi Bertrand Russell và Jean Paul Sartre trên 11 điểm ở trên, và kết quả nghiên cứu của  Daniel Ellsberg, 2 Giáo sư đại học Iowa, John Carlos Rowe và Rick Berg, và  Bác Sĩ Allen Hassan và nhiều học giả khác có cùng những kết luận tương tự đă trả lời cho câu hỏi này.

 

   Ngoài ra tôi nghĩ, để mở mang kiến thức về chiến tranh Việt Nam và về những tội ác chiến tranh của Mỹ ở Việt Nam, tác giả Trần Thị Hồng Sương cũng nên biết đến những tài liệu sau đây:

 

http://www.metacafe.com/watch/1378462/us_war_crimes_in_vietnam/   [Video]

 

The Vietnam War Crimes You Never Heard Of  By Nick Turse

US News & World Report: The War Over War Crimes in Vietnam

Dan Gilgoff, in US News & World Report (Sept. 6, 2004): Published on Wednesday, May 3, 2000

Vietnam War Is A Study In US Crimes

by Robert Jensen

Robert Jensen is a professor in the Department of Journalism at the University of Texas at Austin. He can be reached at Robert Jensen is a professor in the Department of Journalism at the University of Texas at Austin. He can be reached at rjensen@uts.cc.utexas.edu

US Has Its Own Record of Atrocities

by James Ron and Charles T. Call

James Ron is assistant professor of sociology and political science at Johns Hopkins University. Charles T. Call is assistant professor for research at the Watson Institute for International Studies at Brown University.

 

   Tôi không muốn tiếp tục phê b́nh Trần Thị Hồng Sương nữa.  Chúng ta nay đă biết tác giả thuộc lớp người nào và tŕnh độ kiến thức là bao nhiêu.  Nhưng có một câu sau đây của tác giả tôi thấy cần thiết phải giải hoặc:

 

    Giai đoạn 1954-1963 miền Nam chọn lựa tiếp nhận “chủ nghĩa nhân vị” làm hệ tư tưởng chính thống,  lấy tư tưởng của Sartre, Camus, Mounier là nhân vị, hiện sinh” làm thành chủ thuyết “Cần Lao Nhân Vị” của ông Ngô Đ́nh Nhu, truyền bá công khai để chống lại “hệ tư tưởng Mác-xít” .  

 

  Tôi thực t́nh không nghĩ rằng tác giả Trần Thị Hồng Sương đă hiểu thế nào là chủ nghĩa nhân vịCần Lao Nhân Vị.  V́ thật ra Emmanuel Mounier, khi đưa ra chủ nghĩa nhân vị, đă t́m cách dung ḥa hai luồng tư tưởng của Marx và Kierkegaard.  Kierkegaard là một triết gia Tin Lành và tin rằng con người không thể không có Thượng đế, lẽ dĩ nhiên, Thượng đế của Ki Tô Giáo.  Mounier muốn tổng hợp tư tưởng của Marx về sự quan trọng của những điều kiện vật chất  với niềm tin của Kierkegaard về tâm linh của con người.  [Mounier wanted to combine Marxs insistence on the importance of material conditions with Kierkegaards belief  in the spirituality of the person.]  Đây không phải chỗ để bàn về chủ thuyết nhân vị của Mounier.  Chúng ta hăy thử t́m hiểu về chủ thuyết nhân vị và rồi Cần Lao Công Giáo ở Việt Nam dưới triều nhà Ngô.  Điều rơ ràng là Ngô Đ́nh Nhu không đủ khả năng để hiểu về chủ thuyết nhân vị của Mounier.  Rất có thể v́ Mounier là một triết gia Công giáo, và dù chỉ hiểu lờ mờ, Nhà Ngô với tinh thần ngu Đạo, cũng muốn áp dụng lên dân Việt Nam.  Chúng ta hăy đọc vài tài liệu.

 

    Trong cuốn Background to Vietnam, Signet Books, 1965, Bernard Newman viết  về chủ thuyết nhân vị của chính quyền Ngô Đ́nh Diệm như sau, trang 117:

 

   “Bất kể hiến pháp viết ra sao, Diệm cai trị như là một nhà độc tài.  Triết lư chính trị của ông ta dẫn xuất từ một nhóm người Công giáo Pháp, những người đă lập lên một giáo thuyết được biết là “chù nghĩa nhân vị”.  Thuyết này nhấn mạnh đến nhân cách con người để đối lại với quan niệm của Công sản về kỷ luật của quần chúng.  Chi tiết về chủ nghĩa này phức tạp, và khó hiểu đối với mọi người không phải là triết gia.   Một chuyên gia Mỹ được mời để cố vấn cho hệ thống thuế má của Việt Nam mô tả “chủ nghĩa nhân vị” như là “một sự pha trộn lộn xộn rối răm của những thông tri của giáo hoàng và kinh tế mẫu giáo, tổ hợp với sự nghi ngờ các tư nhân thương gia, e sợ vốn của ngoại quốc, và với một quan điểm là chẳng có thể hoàn thành được mấy ở Việt Nam mà không có sự kiểm soát trực tiếp của chính quyền.  Trên thực tế, chính quyền đây là chính quyền Diệm.”

 

   [Whatever the constitution might say, Diem rules as a virual dictator.  His political philosophy was derived from a group of French Catholics, who formulated a doctrine known as Personalism.  It emphasizes human dignity as opposed to the Communist concept of disciplined masses.  Its detail is complicated, and difficult of comprehension to all but to a philosopher.  An American expert who was called in to advise on the local system of taxation described Personalism as a confused mélange of papal encyclicals and kintergarten economies, combined with a suspicion of private businessmen, a fear of foreign capital, and an attitude that little could be accomplished in Viet-Nam without direct government control.  In practice, it meant government by Diem.]

 

   Trong cuốn Viet-Nam and the West, Cornell University Press, 1971, Ralph Smith viết, trang 157:

 

   Không chắc là Nhu đă nắm được tất cả những sắc thái của chủ nghĩa hiện sinh của Pháp và Đức tiềm tàng trong tác phẩm của Mounier.

 

   Diệm và Nhu rất ư thức ḿnh là những người cách mạng.  Chủ nghĩa nhân vị là triết lư cách mạng của họ.  Bất hạnh thay, so sánh với chủ nghĩa Marx, tư tưởng của Mounier có vẻ mơ hồ về vấn đề cách mạng.  Được thành lập ở trong và cho một xă hội đă kinh nghiệm cuộc cách mạng của xă hội ḿnh nhiều thế hệ trước, chủ nghĩa nhân vị của Pháp yếu nhất ở những điểm mà Diệm và Nhu cần đến nhất để có thực lực.

 

   [It is unlikely that Nhu grasped all the nuances of the French and German existentialism which underlay Mounier’s writings.

 

   Diem and Nhu were very conscious of being revolutionaries.  Personalism was their philosophy of revolution.  Unfortunately, compared with Marxism, Mouniers thought was somewhat vague on the question of revolution.  Formulated in and for a society which had experienced its revolution several generations earlier, French Personalism was weakest at the points where Diem and Nhu most needed it to be strong.]

 

   Đó là về “chủ nghĩa nhân vị” của Diệm và Nhu áp dụng để chống lại hệ tư tưởng Mác-xít.  Thế c̣n “Cần Lao Nhân Vị” th́ sao?.  Bernard Newman viết, Ibid., trang 118:

 

   Người em của Tổng Thống – Ngô Đ́nh Nhu – thành lập đảng “Cách Mạng Cần Lao Nhân Vị”.  Đó là một hiệp hội hầu như là dập theo khuôn của Cộng Sản, với các tổ 5 người và các “nhóm hoạt động” – và những phương pháp có tính cách quyết liệt để đối phó với những người đối lập.

 

   [The President’s brother – Ngo Dinh Nhu – initiated a “Revolutionary  Personalist Worker’s Party”.  It was a society almost on the Communist pattern, with cells of five and “action groups” – and decisive methods dealing with its opponents.]

 

   Như vậy mà Nhu hi vọng có thể dùng “đảng Cần Lao” và chủ nghĩa nhân vị mà ông ta chỉ hiểu lờ mờ để có thể chống lại “hệ tư tưởng Mác-xít” hay sao?  Mounier, và cả Sartre lẫn Camus, có được thế giới tôn vinh như Marx không?   Vị trí của Marx trong số những tư tưởng gia vĩ đại của thế giới là như thế nào?.  Một vài thông tin để khai sáng Trần Thị Hồng Sương về Marx. 1. “Theo kết quả thăm ḍ ư kiến  thính giả đài BBC Radio 4 trong tháng 7, 2005 th́, trong số 20 tư tưởng gia được biết đến, kính trọng, và có ảnh hưởng nhiều nhất, Marx lại được coi như là một triết gia vĩ đại nhất của mọi thời đại”??.  [BBC Press Release: 13-7-2005: Out of a shortlist of twenty of the best known, most respected and influential philosophical thinkers, nominated by the In Our Time audience, Karl Marx has been voted the Greatest Philosopher of all time by BBC Radio 4 listeners.]  Theo bảng kết quả th́ David Hume, một nhà nhân bản, xếp hạng 2, Nietzshe hạng 4, Kant hạng 6, và Aquinas của Ki-tô Giáo hạng 7.  2. “Kết quả chọn vĩ nhân của Đức Quốc, với con số tham dự trên 5 triệu người, Karl Marx đứng hàng thứ 3 trong 100 ứng viên, Albert Einstein đứng hàng thứ 10 ( www.unserebesten.zdf.de).

 

    Lạ nhỉ, cả thế giới trí thức này mù và ngu cả hay sao mà không nh́n và đánh giá Marx như Trần Thị Hồng Sương qua nhân vật quản thủ văn khố là Ngô Đ́nh Nhu với cái chủ thuyết Cần Lao Nhân Vị tào lao mà trên thế giới chẳng có biết nó là cái ǵ trừ những tên ngu đạo Việt Nam. Ngô Đ́nh Nhu được xếp hạng mấy?  Có hạng nào cho Ngô Đ́nh Nhu v́ đă tiếp nhận “chủ nghĩa nhân vị” để “sáng tạo” ra cái gọi là “Đảng Cách Mạng (sic) Cần Lao Nhân Vị” ?.

 

   Những người máy chống Cộng như Trần Thị Hồng Sương có vẻ như là t́m ra được một chân lư từ những cái đầu mà không có óc:  rằng thân Cộng hay thiên Cộng tất nhiên là sai.  Những người này không biết rằng hiện nay trên thế giới có bao nhiêu người theo CS, có bao nhiêu tổ chức CS, có bao nhiêu đảng CS. Hăy vào Internet, đánh chữ “Communism Today” vào chỗ Search th́ sẽ thấy. Bật mí cho những người máy chống Cộng biết, hiện nay CS có mặt khắp 5 châu: Âu Châu; Bắc Mỹ, Trung Mỹ, Nam Mỹ; Phi Châu; Á Châu; Úc châu. Nguyên ở Âu Châu, các nước sau đây đều có đảng CS, hội đoàn CS, tổ chức CS v…v…, và tuy các tổ chức này không hoàn toàn nắm quyền nhưng không phải là không có ảnh hưởng trên các mặt văn hóa và xă hội:

 

   Communist Parties today in Europe: Albania, Austria, Belarus, Belgium, Bosnia & Herzegovina, Bulgaria, Czech Republic, Denmark, Finland, France, Germany, Great Britain, Greece, Hungary, Ireland, Italy, Luxembourg, Moldova, Netherland, Norway, Poland, Portugal, Romania, Russia, San Mario, Serbia, Slovakia, Slovenia, Spain, Sweden, Switzerland, Ukraine.

 

   Lạ một điều là ở các nước ngoan đạo như Pháp, Đức, Ư, Tây Ban Nha, Ái Nhĩ Lan lại có nhiều tổ chức Cộng sản nhất. Tôi đưa những tài liệu này lên không phải là để bênh vực Cộng Sản, hay để ca tụng Cộng sản, hay để kêu gọi bất cứ ai hăy theo Cộng sản, mà chỉ muốn những người máy chống Cộng hăy nh́n vào thực tế: Trong thế giới tự do này, lư thuyết Cộng Sản không phải là một cái ǵ có thể loại bỏ trong những luồng tư tưởng của thế giới.  Thực tế là, trong thế giới đa nguyên ngày nay, chúng ta không có quyền lên án bất cứ ai về khuynh hướng chính trị của họ, cho nên những người máy chống Cộng, trong khi hành nghề chống Cộng, cần học bài học đầu tiên ở trên OCRegister.com là:

 

    Những người chống đối có biết rằng trong thế giới ngày nay mà chụp mũ và lên án một người nào là cộng sản th́ thật là ngu xuẩn như thế nào không? Nó đă quá lỗi thời và chứng tỏ rơ ràng là các người thiếu học vấn.

 

   [Do you protestors realize how ignorant it sounds to utilize and accuse someone of being a communist in today's world? It's outdated and clearly demonstrates your lack of education.]

 

    Để kết thúc bài viết này, tôi muốn trích dẫn quan niệm của Johannjs trên Internet, về những  dân chống Cộng ở hải ngoại:

 

   Nếu những người [Việt] nào “thù ghét những người Cộng sản v́ những ǵ họ đă làm”, vậy th́ họ hăy nên thù ghét những người c̣n tự cho ḿnh là “người quốc gia” hơn, xét rằng họ đă giúp những kẻ xâm lăng tàn bạo để diệt chủng dân tộc họ… Và ai là những kẻ xâm lăng tàn bạo? Về vấn đề này, không c̣n phải bàn căi ǵ nữa: những người ở đây đều hiểu ai là những kẻ ngoại xâm tàn bạo. Đừng toan tính lật ngược t́nh thế, cho rằng đó là những người Việt Nam xâm lăng chính quốc gia của họ. Không một người nào có đầu óc lô-gic, Bắc, Nam, sẽ tin được điều này. Ngay chính những kẻ ngoại xâm cũng đă thừa nhận là họ chẳng có nhiệm vụ ǵ ở miền đất xa xôi đó.

 

   V́ có những người [chống Cộng] như các người, người Việt hải ngoại đă nổi tiếng là những kẻ “nói láo đến cực điểm” và là những kẻ “vô liêm sỉ, nói láo một cách tuyệt đối bệnh hoạn”.

 

   Có bao nhiêu ṭa án quốc tế xử tội phạm chiến tranh đă được lập ra để xử những người Cộng sản Việt Nam? Không có một cái nào! Có bao nhiêu ṭa án quốc tế xử tội phạm chiến tranh đă được lập ra để xử nước Mỹ [tự cho là] có quá đạo đức tôn giáo? Có rất nhiều.. Và đây là một sự kiện đơn thuần

 

     (If anyone should "hate the communists for what they have done", then they should hate even more those who still pretend to be "nationalists", whereas they helped brutal invaders to genocide their people... And who are the brutal invaders? Concerning his question, it was no question: every body here understands who were the brutal foreign invaders. Don't pretend to reverse the situation, into that of the Vietnamese invading their own country! Nobody with a logical mind will listen to that, North, South. Even the invaders themselves have admitted they had nothing to do in that far away land.

 

   Because of people of your kind, the Vietnamese abroad have gained that reputation of being all "fieffés menteurs" and "mythomanes" (unashamed and absolute pathological liars)

.
    How many international war crime tribunals were set against the Vietnamese "communists"? none. How many international war crime tribunals were set against the so religiously moralist United States of America? many... and that's a simple fact. [This post has been edited by Johannjs: Nov 30, 2004, 12:53 PM ]

 

 

Trần Chung Ngọc, giaodiemonline, ngày 21/3/09

NDVN, ngày 22/3/09



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend