TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN TRONG NƯỚC VÀ HẢI NGOẠI QUYẾT TÂM 
CÙNG QUÂN ĐỘINHÀ NƯỚC VIỆT NAM HOÀN THÀNH ƯỚC MƠ DÂN TỘC LÀ CHIẾN THẮNG ĐIỆN BIÊN VĂN HÓA:
GIẢI HOẶC VÀ GIẢI TRỪ GIẶC ÁO ĐEN VATICAN, GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊAGIẶC TIN LÀNH

HẬU QUẢ CỦA “ CÁI CHẾT ” CỦA TÔI


Flag of CambodiaFlag of Vietnam.svgFlag

   

QUỐC KỲ VIỆT NAM: Có những người Việt, v́ lư do nào đó, nói đến Quốc Kỳ Việt Nam, cờ đỏ sao vàng gọi là lá cờ máu. Tôi không hiểu họ muốn ǵ? Chắc là qua hận thù bởi thua chạy, mất quyền lợi và nhất là ‘đặc ân’ làm bù nh́n cho Mỹ....click đọc thêm: QUỐC KỲ-QUỐC HIỆU-QUỐC CA Cờ Đỏ Sao Vàng – Cờ Vàng Ba Que

Cờ Tam Vị Nhất Thể

Chúa Cha – Chúa Con – Chúa Thánh Thần

 

BÀN VỀ “CỜ BA QUE” TREO DƯỚI "ĐÍT" CỜ MỸ Ở IRAQ: Trên mạng www.cva646566. .h́nh cờ vàng ba sọc “cờ ba que” treo dưới “đít” cờ Mỹ. Và đứng phía dưới là Đại Úy Quân Lực Mỹ Michael Đỗ. Một số người thấy h́nh ấy đă hồ hỡi khoe cờ vàng ngăo nghễ tung bay. Có phải như vậy không? Có thật như vậy không?....

 

HỒ CHÍ MINH: CHÍNH SÁCH CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT  Cha già Hồ Chí Minh chỉ đạo kháng chiến và chính sách quân sự đặt biệt Chính Sách Cải Cách Ruộng Đất ngay trong vùng tự do, đă được giải phóng đă làm rung chuyển mọi hoạt động trong công cuộc kháng chiến, như Nguyễn Trăi viết mật trên lá cây “Lê Lợi vi Quân, Nguyễn Trăi vi Thần” của thế kỷ 20. Hồ Chí Minh và Việt Minh Cộng Sản Đảng đă khơi dậy tinh thần và lực lượng chiến đấu của quân đội ngay trong chiến hào ở Điện Biên Phủ, mỗi khi có thư, hoặc biết tin nhà được chia ruộng là anh em sung sướng, khoe nhau, vui mừng đến rơi nước mắt…

 

 

Vào Google “LÊ DUẨN” bạn sẽ đọc

mấy trăm bài và h́nh “cha già Lê Duẫn”

 

 

Vào Google “LÊ ĐỨC THỌ” bạn sẽ đọc

mấy trăm bài và h́nh “cha già Lê Đức Thọ”

 

Những Mẩu Chuyện Bên Lề Hội Nghị Paris   Chưa bao giờ người ta thấy cố vấn Lê Đức Thọ nổi nóng như buổi sáng hôm đó. Ông trút hàng loạt những từ như "lừa dối", "ngu xuẩn", "tráo trở", "lật lọng"… lên đầu ông Kissinger, khiến ông này không nói được ǵ cả. Măi sau ông ta mới nhỏ nhẹ đề nghị cố vấn Lê Đức Thọ hăy nói khe khẽ thôi, không các nhà báo bên ngoài nghe thấy lại đưa tin là ông đă mắng người Mỹ. Nhưng ông Lê Đức Thọ vẫn không buông tha: “Đó là tôi chỉ mới nói một phần, chứ c̣n các nhà báo họ c̣n dùng nhiều từ nặng hơn nữa kia!”.

 

VỀ ĐỊNH HƯỚNG XĂ HỘI CHỦ NGHĨA  Theo Nguyên Tổng Bí thư Ban Chấp hành T.Ư Đảng Đỗ Mười, ngày nay, có không ít người dao động, phai nhạt lư tưởng cách mạng, với nhiều dạng biểu hiện khác nhau: có người ngượng ngùng khi nói "chủ nghĩa xă hội" hoặc khi nói "định hướng xă hội chủ nghĩa; có người nói một đằng làm một nẻo; thậm chí có người biện hộ, ca ngợi một chiều chủ nghĩa tư bản, trong khi phản bác, bôi nhọ và gieo rắc nghi ngờ về chủ nghĩa xă hội... Nguyên nhân dẫn đến sự dao động này có nhiều và rất phức tạp.....

 

 

 

***********

 

 

Tin tức - Tài liệu - Lịch sử

Sự kiện Việt Nam - Thế giới

 

Tin Thế Giới & Việt Nam

 

Cuộc Đời Cách Mạng Tổng Thống Hugo Chavez

Cuộc Đời Và Sư Nghiệp Tổng Thống Saddam Hussen

Hồ Chí Minh & Đảng CSVN

Tam Đại Việt Gian Ngô Đ́nh Điệm

Những Tài Liệu Và Kiện Lịch Sử Cách Mạng Miền Nam 1/11/63

Những Siêu Điệp Viên LLVT

Sự Thật GHPGVNTN “Vơ Lan Ái” Ăn Phân T́nh Báo Mỹ NED

Hiễm Họa Giặc Áo Đen La Mă

Đại Thắng Mùa Xuân 30/4/75

“Lính Đánh Thuê” QĐVNCH

Lột Mặt Nạ DBHB Của NED

 

*********** 

 

Lê Hồng Phong

Hoàng Linh Đỗ Mậu

Hoàng Nguyên Nhuận

Trần Chung Ngọc

Giuse Phạm Hữu Tạo

Nguyễn Mạnh Quang

Charlie Nguyễn

Nguyễn Đắc Xuân

Nhân Tử Nguyễn Văn Thọ

Thân Hữu

Báo Trong Nước & Hải Ngoại

 

TUYỂN TẬP CHA GIÀ LÊ DUẨN I &  LÊ DUẨN II:   Là đảng viên thuộc lớp đầu của Đảng, đồng chí Lê Duẩn, thường được gọi bằng cái tên Anh Ba, là một trong những học tṛ xuất sắc nhất của Chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại, là một nhà lănh đạo lỗi lạc, một nhà chiến lược kiệt xuất, một trí tuệ lớn của cách mạng trong thế kỷ XX....

TẠ TỐN BẠCH MAO THỦ TƯỚNG VƠ VĂN KIỆT …Tôi không ngờ, Ngài Thủ tướng Vơ Văn Kiệt dám làm qua mặt Đảng và nhất là Ngài vi phạm nguyên tắc sơ đẳng hành chánh, mà Ngài đứng đầu ngành Hành Chánh Nhà Nước. Tôi (NQT), chỉ ngờ thôi, có lẻ Ngài đă cấu kết ngoại bang, không thể nào tin được. Vào năm 1993?, sau nhiều lần Ngài công du Âu châu về. Hôm đó bốn anh em chúng tôi trong uỷ ban đặt tên đường thành phố Hồ Chí Minh đang làm việc, th́ có anh Công Văn của Ngài Thủ tướng đưa vào mănh giấy lộn nhỏ, và nói rằng “ Thủ tướng yêu cầu các đồng chí phải đổi tên đường liệt sĩ cách mạng Thái Văn Lung thành đường tên Alexandre De Rhodes (cố đạo gián điệp)  gấp …Chúng tôi hỏi, như thế đồng chí có Văn thư hay Công văn của Thủ tướng không? để chúng tôi dễ dàng hơn…, xin lỗi các đồng chí, không có ạ! chỉ có mănh giấy này thôi, mong các đồng chí thi hành….Chúng tôi  quá ngao ngán “Ông nội chúng tôi có sống lại không dám phản đối Ngài Vơ Văn Kiệt và thi hành”…. 

 

 

Trang Nối Kết

 

 

Websites trong nước

 

 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 

Websites hải ngoại

 

 

 

 

 

Tin tức - Sự kiện - Tôn giáo Thế giới & Viet nam

 

* VẤN ĐỀ ĐẠO ĐỨC TRONG HOẠT ĐỘNG KHOA HỌC

Trong khi đó, Dương Nguyệt Ánh đă trả lời mau lẹ và nhấn mạnh: “Tôi không ở phía hành quân (nghĩa là tôi không đích thân đi ném bom này), chúng tôi không quan ngại đến sự tử vong của con người.”  (“I’m not on the operation side,” she says quickly, not missing a beat. “We don’t deal with human fatality.”)…

 

C̣n tại sao lại đi vào ngành chế tạo vũ khí? Bởi v́ tôi muốn phục vụ cho nền an ninh quốc pḥng Hoa Kỳ. Là một người tỵ nạn chiến tranh, tôi không bao giờ quên được những người chiến sĩ Hoa Kỳ và VNCH đă từng bảo vệ cho tôi có một cuộc sống an toàn...

 

* Những Bạo Chúa, 100 Tên Chuyên Quyền Và Độc Tài Ác Nhất Trong Lịch Sử  

 

Bush and Blair, cartoon    Cuốn sách Những Bạo Chúa, 100 Tên Chuyên Quyền và Độc Tài Ác Nhất Trong Lịch Sử (Tyrants, History’s 100 Most Evil Despots and Dictators), phải liệt kê một số Tổng thống Mỹ và Thủ tướng Anh là những Tội Phạm Chiến Tranh, cũng là Những Bạo Chúa, 100 Tên Chuyên Quyền và Độc Tài Ác Nhất Trong Lịch Sử, phải bị treo cổ sau mỗi cuộc chiến tranh, đă được Noam Chomsky, một học giả lừng danh của Mỹ, Giáo sư Viện Kỹ Thuật Massachusetts(M.I.T.) viết: “Nếu những luật của Nuremberg ( ṭa án xử tội phạm chiến tranh ) được áp dụng th́ sau mỗi cuộc chiến tranh, mọi tổng thống Hoa Kỳ đều đă phải bị treo cổ.” (If the Nuremberg laws were applied, then every post-war American president would have been hanged)....

 

 * MẶT TRẬN GIẢI PHÓNG MIỀN NAM

Trước tháng Tư 1975, nhiều người nghe nói đến Việt Cộng hay Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam rất ớn. Có chúng tôi trong đó!

 

     Bởi v́ nói đến Việt Cộng, MTGP/MN lúc đó là nói đến những ǵ gớm ghiếc, ghê tởm vô cùng. Đến nỗi ngoài này, có một tác giả bị báo chí “quốc gia” tấn công rách như cái mền, v́ dám viết về quân đội hào hùng say sưa và hăm hiếp...Cho nên v́ khác chiến tuyến nên VC hay MTGP/MN đều là xấu, và Việt Nam Cộng Ḥa (VNCH), nhất là quân lực th́ khỏi chê. Binh hùng, tướng mạnh, nói đến những ǵ không tốt hay sai quấy là phản tuyên truyền phá hoại của địch.... 

 

* Nông Dân Việt Xuất Cảnh Làm Chuyên Gia

Giáo sư Vơ Ṭng Xuân và một nông dân của làng Mange Bureh 

    Táo bạo và lăng mạn, nhưng là câu chuyện hoàn toàn thực tế về chương tŕnh đưa nông dân đầu trần, chân đất từ miền Tây Nam Bộ sang châu Phi dạy người dân ở đây trồng lúa....

 

Dự kiến, các chuyên gia sẽ thử nghiệm 50 giống lúa cao sản và 10 giống lúa chất lượng cao mang từ ĐBSCL qua. Sẽ có một hội đồng giống tại Rokupr xem xét và đồng t́nh th́ mới nhân rộng ra cho toàn vùng. Các nông dân châu Phi giúp việc tỏ ra khá lạ lẫm với các quy tŕnh làm ruộng hết sức chuyên nghiệp của dân Việt Nam. Và họ cũng chưa h́nh dung ra mấy khi nghe các chuyên gia xứ Việt khoe sẽ biểu diễn nuôi cá, nuôi tôm trong ruộng lúa. Thật là một điều không tưởng với một xứ sở c̣n nghèo đói, lạc hậu như Sierra Leone...  đọc tiếp 

 

* Chùa Bái Đính - Khu Chùa Lớn Nhất Việt Nam

 

    Đây là một khu chùa lớn nhất Việt Nam, đang được xây dựng, dự kiến đến năm 2010 sẽ hoàn thành để kỷ niệm 1.000 năm Vua Lư Thái Tổ dời đô từ Hoa Lư ra Thăng long (1010 – 2010)....

Xem h́nh  Chủ tich Quốc hội và phu nhân Nguyễn Phú Trọng

Trước nhà Đinh, ở Ninh B́nh đă có nhiều chùa cổ, có chùa đă được xây dựng từ trước thời Hai Bà Trưng. Trải qua các triều đại, cho đến bây giờ, Phật  giáo ở Ninh B́nh vẫn được phát triển và nhiều chùa đang được xây dựng lại. V́ vậy, việc xây dựng một ngôi chùa lớn nhất Việt Nam ở Ninh B́nh là điều có ư nghĩa rất lớn.

 

*

LM.Nguyễn Văn Hùng

Việt Tân Và Âm Mưu Dùng Lao Động Việt Ở Đài Loan Để Chống Phá Tổ Quốc ...Nhiều nhân chứng cho biết, Việt Tân - thông qua Văn pḥng Trợ giúp pháp lư và cô dâu Việt Nam (VMWBO) tại Đài Loan, đă tuyển mộ được một số công nhân, “cô dâu” Việt tại Đài Loan và dùng họ như những “nhân chứng sống” để tuyên truyền, xuyên tạc, chống lại Nhà nước Việt Nam....

 

Văn pḥng Trợ giúp pháp lư và cô dâu Việt Nam” (thường được gọi là Vietnamese Migrant Workers and Brides Office - VMWBO), địa chỉ đặt tại 116 đường Chung-Hwa, thành phố Bade, quận Taoyuan, Đài Loan, điện thoại số 886-3-217-0468....  

 

* TRANG CHÍNH ĐÔNG DƯƠNG THỜI BÁO THÁNG 9 - 2007

 

 

 

 

HƯỞNG ỨNG TRẠI SÁNG TÁC VIẾT HỒI KƯ KHÁNG CHIẾN DO HỘI VĂN NGHỆ TTH TỔ CHỨC TẠI ĐA LẠT, NHÀ VĂN NHÀ BÁO NGUYÊN ĐẮC XUÂN,ĐĂ KHỞI THẢO TẬP HỒI KƯ KHÁNG CHIẾN CHỐNG MỸ CỬA SỔ GIỮA TẦNG LÁ XANH GỒM CÓ 5 PHẦN CỦA ANH. SAU ĐÂY LÀ ĐOẠN TRÍCH CHƯƠNG MƯỜI THUỘC PHẦN HAI “ TẤT CẢ ĐỀU LÀ KỶ NIỆM” TRONG HỒI KƯ ẤY CÓ LIÊN QUAN ĐẾN CHIẾN DỊCH HUẾ MÙA XUÂN NĂM 1968

 

 

 

 

 

 

 

 

                                                                 TRẦN THỴ NHĂ CA - NGUYỄN ĐẮC XUÂN

 

HẬU QUẢ CỦA “ CÁI CHẾT ” CỦA TÔI

 

 

                     Một ngày vào năm 1970, cơ sở của Thành uỷ  ở Huế  gởi báo cáo ra cho biết Chính phủ Nguyễn Văn Thiệu ở Sài G̣n vừa trao cho nhà văn nữ Nhă Ca một giải thưởng lớn dành cho cuốn Bút kư Giải Khăn Sô Cho Huế - cuốn sách nói xấu lục lượng cách mạng trong tết Mậu thân. Đặc biệt chương 7 Chuyện Từ Thành Nội viết xuyên tạc các hoạt động cách mạng của anh em Hoàng Phủ Ngọc Tường - Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân, và các vị nhân sĩ trí thức trong Liên minh các LLDTDC và HB Thành phố Huế  .v.v. Anh Tống Hoàng Nguyên-phụ trách an ninh của Thành uỷ  cho tôi mượn cuốn sách, tôi đọc thấy  ở Chương 7 viết về nhân vật Đắc là một sinh viên trẻ trung, hăng hái..Thời trước Đắc làm thơ, Đắc tranh đấu, rồi bỏ ra khu. Để rồi trở lại Huế  lập những phiên toà nhân dân, kêu án tử h́nh hàng loạt người, rồi đích tay đào một cái hố, bắt một bạn học cũ có xích mích từ trước ra đứng bên hố để xử tử”. Bài ghi chép xem Đắc như một dẫn chứng về tội ác nhồi sọ trí thức của Cộng sản .

 

                     Biết Nhă Ca viết ám chỉ ḿnh, nhưng đọc xong chương sách tôi không hề giận tác giả, chuyện phục vụ tâm lư chiến rẻ tiền, cặp vợ chồng Trần Dạ Từ - Nhă Ca phụ trách nguyên cả một chương tŕnh của đài Tự Do của Mỹ tôi c̣n lạ ǵ. Chỉ buồn cười thôi. Các hoạt động của tôi ở Huế dân Huế biết, các đồng chí đồng sự của tôi hiện c̣n đang sống đều biết rất rơ. Giữa một cuộc chiến đấu lớn lao, đông đảo như thế, tôi xử ai và tôi giết ai tôi không thể làm một ḿnh và chắc chắn 30 năm qua những đối tượng ấy không thể làm thinh trước dư luận báo chí trong và ngoài nước. Tôi đă mở toà án ở đâu và xử ai ? Đến nay ở nước ngoài có lẽ Nhă Ca có thể viết rơ ra để chứng minh tính chân thực của cuốn sách được Nguyễn Văn Thiệu trao giải năm nào. C̣n tôi,-một sinh viên Phật tử mới thoát ly chưa đầy một năm rưởi, không có quyền hành ǵ, nếu tôi muốn làm những việc như Nhă Ca viết  th́ cũng không thể làm được. Không ai cho tôi làm. Nếu tôi tự ư làm, làm sao tôi có thể thoát được sự phê phán của đồng chí đồng sự của tôi, đặc biệt là những người sau nầy không c̣n đứng trong hàng ngũ kháng chiến nữa. Những chuyện Nhă Ca  bóp méo sự  thật vẽ rắn thêm chân chẳng quan hệ ǵ với tôi.

 

                     Nhă Ca hay Trần Thy Nhă Ca là bút hiệu của cô Thu Vân. Thu Vân học một lớp với bà chị họ Nguyễn Thị Xuyến của tôi. Tôi gặp Thu Vân ở nhà chị tôi ở đường Chi Lăng nhiều lần. Cô không đẹp, khuôn mặt hơi nặng nên bọn em trai của chị tôi cùng thế hệ với cô lúc ấy ít người để ư đến cô. Năm cô đang học đệ Tam hay đệ Nhị ǵ đó ở trường Đồng Khánh cô có làm một bài thơ nhan đề Quê ngoại (hay Quê mẹ ?) và gởi cho báo Văn nghệ Tiền Phong- một tờ báo lá cải ở Sài G̣n lúc ấy. Bài thơ chưa được đăng th́ cô nhận được thư của một người mang tên  Hoài Nam - nhân danh một người có quyền ở báo Văn Nghệ Tiền Phong, báo cho cô biết bài thơ cô đă bị vứt sọt rác, nhưng may mắn  Hoài Nam nhặt được, đọc thơ thấy tác giả là một cô gái Huế có tâm hồn  nên  đă đưa bài thơ lên báo.  Hoài Nam  trở thành ân nhân của Thu Vân. Từ đó Thu Vân và  Hoài Nam có quan hệ t́nh cảm với nhau. Tôi không nhớ rơ vào năm 1959 hay 1960 ǵ đó, Thu Vân hồ hỡi lên ga Huế đón bạn  Hoài Nam ra thăm người yêu ở Huế. Tàu đến, cô hồi hộp vô cùng. Nhưng quái lạ, trong những khách đi tàu xuống ga cô không thấy có người nào để cô có thể nhầm đó là Hoài Nam được cả. Cô nữ sinh Thu Vân thất vọng đứng nép ḿnh bên sân ga. Bỗng nhiên cô thấy có người đàn ông  đi sau cùng, tay xách cái túi con, mặt rỗ, tóc đỏ bù xù trước mặt. Thấy Thu Vân, người đó hỏi là: “Cô có phải Thu Vân không ?”. Vượt quá sức tưởng tượng của ḿnh, Thu Vân đáp : là “Không, Tôi không phải Thu Vân”. Hai người lặng lẽ ra ga, mỗi người đi về mỗi ngă. Thu Vân về nhà ở Bến Ngự. Người khách chính là Hoài Nam về nhà Ngô Đức Chương-một người làm thơ ở  với mẹ già tại một ngỏ hẹp của đường Ngô Đức Kế trong Thành Nội. Nhà chật có khách thơ, Chương mượn tôi[1][1] cái giường bố cho Hoài Nam nằm. Hằng ngày  Hoài Nam viết truyện ngắn hay làm thơ đăng trên nhật báo Công Dân của Lê Trọng Quát kiếm tiền độ nhật. Về sau, có lẽ hối hận về  hành động  phủ phàng của ḿnh, Thu Vân đă t́m đến với Hoài Nam và hai người đă yêu nhau thật sự ngay trong nhà Ngô Đức Chương. Sau đó Thu Vân bỏ học vào nam với  Hoài Nam và hai người có hai bút  hiệu mới là Trần Dạ Từ và Trần Thy Nhă Ca. Trong những năm Huế luôn có những phong trào đấu tranh chống Mỹ Thiệu Kỳ, ở Sài G̣n Trần Dạ Từ viết cho mấy tờ báo của Chu Tử thân chính quyền Sài G̣n và có quan điểm chống Cộng rất gay gắt. Trần Dạ Từ có nhiều bài viết xuyên tạc phong trào đấu tranh ở  miền Trung, xúc phạm đến nhiều bậc đáng tôn kính ở Huế. Do đó mùa hè năm 1966, Trần Dạ Từ ra Huế tiếp tục nói xấu phong trào miền Trung đă bị anh em Sinh viên Quyết tử chận lại tại sân bay Phú Bài và buộc anh phải rời miền Trung. Sau đó tôi quá bận với việc đối phó với những lời đe doạ “ làm cỏ” phong trào miền Trung của Thiệu Kỳ, tôi không theo dơi được những bài viết của Trần Dạ Từ về miền Trung nên không rơ anh đă có ư nghĩ về tôi như thế nào. C̣n tôi, lúc ấy chuyện quan điểm đấu tranh bất b́nh với nhau là chuyện b́nh thường. Không riêng ǵ những người tay sai Mỹ-Thiệu Kỳ có quan điểm khác chúng tôi, ngay trong hàng ngũ sinh viên tranh đầu chúng tôi vẫn có những chuyện không chịu nhau và sát phạt nhau. Nhưng khi hết tranh đấu rồi lại chơi với nhau bằng t́nh bè bạn. Những quan điểm trái ngược nhau trong lúc đấu tranh trở thành những kỷ niệm. (Dĩ nhiên những người tôi nói đây thuần túy sinh viên, trí thức, không thuộc phe nhóm đảng phái chính trị nào). Tôi đă nghĩ và đă sống suốt những năm sinh viên như thế.

 

                     Sau 1975 về lại Huế, trong các chiến dịch “chống văn hoá  độc hại của Mỹ ngụy” (3.1976)  nhiều người đặt bài cho tôi viết lên án Nhă Ca. Tôi từ chối. Lư do: Thứ nhất, sách của Nhă Ca có nêu đích danh tôi đâu mà tôi phải lên tiếng. Thứ hai, dù sao Nhă Ca cũng là bạn của chị tôi, nỡ nào tôi lại “đánh” người dưới ngựa bạn của chị ḿnh. Nếu sau giải phóng tôi viết bài đả kích Nhă Ca, ngành nội chính sẽ có thêm căng cứ  để kéo dài thời gian học tập của cô lâu hơn. Như vậy  nó trái với con người của tôi. Tôi không viết.

 

                     Bẵng đi mấy năm không c̣n có dịp nhắc đến Nhă Ca nữa. Rồi đến một dạo trước năm 1980 (tôi không c̣n nhớ đích xác năm nào) tôi vào TP HCM, được anh Phương Hà ở báo Đại Đoàn Kết cho mượn một chiếc xe đạp để đi t́m mua tài liệu cũ về Huế xưa. Nhà anh ở trên tầng cao của cái Building ngay ngă tư Đồng Khởi-Lê Thánh Tôn. Khi gởi xe cho người giữ ở tầng trệt xong, tôi thả bộ dọc đường Đồng Khởi t́m mua cho con anh Phương Hà một gói bánh. Cách đó khoảng năm sáu gian phố ǵ đó tôi thấy có cái quán giải khát vắng vẻ, bên ngoài kê một cái tủ  kính bên trên có mấy thẩu bánh (ga-tô hay bánh thuẫn ? ). Nh́n vào trong không thấy khách chỉ có một người đàn bà với nét mặt nặng và buồn, mái tóc thề tóc cắt ngắn ngang vai. Tôi hỏi:” Chị làm ơn bán cho mấy cái bánh !”. Người đàn bà đến mở nắp thẩu lấy bánh cho tôi. Khi tay cô vừa chạm vào mấy cái bánh trong thẩu th́ như bị điện giật cô rút tay ra và chụp cái nắp nhôm xuống miệng thẩu kêu một cái cốp rồi quay lưng vô nhà. Tự nhiên tôi kêu lên :

 

                     -” Thu Vân ! Tại sao thấy moa, toa lại bỏ đi ?”. 

 

                     Người đàn bà quay lại nét mặt thảng thốt:

 

                     -” Tôi nghe người ta nói anh đang t́m tôi để giết tôi nên sợ quá ...!”.            -” V́ chuyện nhân vật Đắc toa viết trong giải Giải Khăn Sô Cho Huế phải không ?” Tôi hỏi và nói tiếp-” Chuyện của nhân vật Đắc có liên quan ǵ đến moa mà moa t́m giết toa ! Mà làm sao moa có thể giết toa dễ dàng đến vậy !” 

 

                     Nghe thế có lẽ Nhă Ca thấy đúng là con người thật của tôi khác với con người cô tưởng tượng sau khi tôi tham gia kháng chiến, cô lấy lại tư thế b́nh thường. Cô không mời nhưng tôi vẫn vào kéo ghế ngồi.  Nhă Ca miễn cưỡng ngồi vào ghế đối diện tiếp tôi. Tôi không gọi cô là Nhă Ca, không nói chuyện sách vở mà gọi cô là Thu Vân và chỉ nói về chuyện chị Xuyến tôi vừa vượt biên qua Úc. Thu Vân cho biết Hoài Nam đang c̣n học tập chưa về, cô được về sớm để chăm sóc các con. Hoàn cảnh cô đang rất khó khăn. Khó nhất là không ai có sổ gạo.  Đến khi câu chuyện trở nên thân t́nh tôi hỏi thật cô:

 

                     - V́ sao năm 1968 Thu Vân lại viết về nhân vật Đắc để ám chỉ tôi như thế  ?

 

                     Thu Vân trả lời rất thành thật :

 

                     - Lúc đó ai cũng nói anh chết rồi, chớ ai ngờ ...

 

                     - Sao Thu Vân lại nỡ dựng chuyện ác cho em của một người bạn ḿnh như thế ? - Tôi hỏi với giọng trách móc.

 

                     - Như anh biết đó - Thu Vân giải thích- viết kư th́ phải có những con người bằng xương bằng thịt ḿnh biết rơ ràng mới hay, chứ anh nghĩ lính giải phóng ở miền Bắc vào tôi nào có biết ai đâu ?

 

                     - Té ra như vậy.

 

                     Sở dĩ có chuyện không tốt ấy xảy ra là v́ nhiều người tin tôi đă chết. Hồi tháng 10.1996, trong một bữa cơm thân mật ở nhà chị Trà My-anh Phạm Doăn Để ở quận 18 Thủ đô Paris tôi kể lại chuyện gặp lại Nhă Ca trên đường Đồng Khởi trên đây, hai anh chị cười vang :

 

                     - “Thế mà bao năm nay anh chị cứ  trách Xuân !”.

 

                     Vâng, không phải chỉ có anh chị trách mà c̣n nhiều người nữa.

 

                     Người ta nói tôi đă chết không phải v́ ghét tôi hay bịa ra để có chuyện nói với những người thích bày chuyện. Ngay những người rất thương tôi  “đă có đầy đủ chứng cứ  về cái chết” của tôi.

 

                     Sau ngày giải phóng 1975, tôi vào Nha Trang thăm một người bạn vong niên ở 12 Bến Chợ - nhà thơ cổ điển Quách Tấn. Lúc đó mắt anh đă  yếu, tôi bước vào nhà rồi mà anh vẫn không nhận ra tôi. Thấy anh  ngồi bên cạnh cái bàn thờ kê giữa nhà, tôi mừng quá gọi lớn :

 

                     - “Thưa anh, anh vẫn khoẻ chứ ?”.

 

                     Quách Tấn ngước mắt nh́n tôi đầy vẻ kinh ngạc :

 

                     - “ Ai mà nghe quen quen đó ?”.

 

                     -“ Em đây ! Nguyễn ...- người được anh hướng dẫn để nghiên cứu về Bích Khê và Đào Tấn thuở nào đây !”.

 

                     Quách Tấn hốt hoảng:

 

                     -” Chú Xuân, chú là người hay là ma hiện về đó ?”

 

                     Tôi đâm ngạc nhiên :

 

                     - ” Em là Xuân đây chứ sao lại là ma !”.

 

                     Giọng đoan chắc, Quách Tấn nói tiếp:

 

                     -“ Chú chết rồi mà ! Tôi đă cúng cơm cho chú nhiều lần rồi mà ! “

 

                     Tự nhiên tôi khóc. Quách Tấn cũng khóc. Hai anh em ôm nhau. Quách Tấn nói trong nước mắt:

 

                     - “Chú chết rồi làm sao chú có thể sống lại và về thăm tôi đây ! Tôi không thể nào hiểu được”.

 

                     Sau cái phút  bàng hoàng đó, Quách Tấn kể chuyện anh đă nhận được tin tôi đă chết như thế nào :

 

                     Năm ấy, sau khi lực lượng giải phóng rút ra khỏi Huế, một người học tṛ cũ của anh là sĩ quan, trong lúc chỉ huy quân đội dọn dẹp những đổ nát trong Thành Nội, th́ phát hiện trong một ngôi nhà sập ở đường Âm Hồn có mấy xác chết đă śnh thối, bên cạnh có một tay nải may bằng vải dù bọc cái ví da đựng 200$ bạc Sài G̣n, một Thẻ Sinh viên mang tên Nguyễn Đắc Xuân, một số thư  từ, trong đó có thư của l.m.N.N.L. gởi cho Nguyễn Đắc Xuân từ tháng 7.1966 và một xấp nhật kư. Anh sĩ quan nầy vốn là học tṛ cũ của Quách Tấn nghĩ cái tay nải nầy là của một trong những người đang nằm chết  đây. Người sĩ quan liền giấu cái ví và đem về Nha Trang bí mật khoe với thầy. Biết chuyện ấy Quách Tấn đă khóc và không dám nói với người học tṛ cái tay nải nầy là của chính một người bạn vong niên của ḿnh. Quách Tấn giấu gia đ́nh dẹp một góc bàn thờ bên cạnh chỗ anh đang ngồi hôm nay đặt một chén cơm cúng tôi. Kể đến đó anh lại ôm tôi :

 

                     -“ Không ngờ chú vẫn sống và nhớ vào thăm tôi. Đời sao mà có chuyện lạ kỳ đến vậy ! Làm sao chú có thể sống được, chú kể cho anh nghe coi !”.

 

                     Nghe đến đó tôi hiểu ra ngay. Chuyện thật đơn giản. 

 

                     Hôm đó có lẽ quân giải phóng đă chiếm Huế trên mười ngày rồi. Suốt ngày làm việc, đêm ngủ dưới hầm đất, thân thể chúng tôi đứa nào cũng bẩn như hủi. Nhân một buổi trưa vắng tiếng súng tôi theo chân cô Đoan Trinh - con cụ Nguyễn Đoá, về nhà cô ở đầu kiệt 2 đường Âm Hồn xin nước giếng tắm. Tôi mới vào pḥng tắm, vừa cởi cái tay nải ra khỏi thắc lưng treo lên cửa th́ pháo Mỹ rót ầm ầm xuống khu vực chúng tôi đang có mặt. Nhà  cụ Đoá sập, một vài bộ đội tự vệ đang trú trong nhà chết và bị thương nặng. Tôi hoảng hốt chui ra khỏi nhà chạy thụt mạng vào phía Đại Nội. Và  từ đó chiến trường quá ác liệt, tôi không c̣n có dịp trở lại kiệt 2 Âm Hồn để t́m cái tay nải nữa. Không ngờ nó đă văng đến cạnh  một người nào đó đă chết và cuối cùng lọt vào tay người sĩ quan học tṛ cũ của anh Quách Tấn.

 

                     Quách Tấn ở tận Nha Trang Khánh Hoà mà c̣n biết chuyện tôi đă “chết “ cụ thể đến thế huống chi Nhă Ca lúc đó đang ở Huế ?  Và không riêng ǵ Nhă Ca, có một sinh viên lúc ấy tưởng tôi “chết” thật đă ung dung “mượn” cái luận văn tốt nghiệp của tôi ở Đại học Sư phạm Huế về Hát Bội để chế biến lại làm luận văn Cao học của  ḿnh và vẫn được chấm đậu như thường. Sau 1975, gặp tôi ở trường Âm nhạc Huế, anh Hoàng Hữu Pha- người anh con ông bác ruột của Hoàng Phủ Ngọc Tường, báo cho tôi biết  chuyện ấy, không những tôi không buồn mà ngược lại tôi đă bảo anh Pha :

 

                     -” Tôi không c̣n cần cái luận văn ấy nữa, có người đă biết sử dụng nó như thế cái công làm luận văn của tôi không đến nỗi không có ích”.

 

                     Cuộc đời tưởng đă chết mà lại sống, ôi có ǵ quư hơn nữa đâu !

 

                     Nhân đây tôi cũng ghi lại chuyện anh T.M.T. gặp tôi trong Tết Mậu thân.  T.M.T. là một sinh viên hoạt động rất tích cực khi thành lập Đoàn sinh viên Quyết tử. Trong 3 đại đội của Đoàn, T.M.T. làm đại đội trưởng Đại đội 1. Đại đội nầy vừa “ra trường Văn Thánh” là vào Đà Nẵng hoạt động ngay. Tôi phụ trách đoàn nên phải ở lại Huế tiếp tục huấn luyện cho Đại đội 2 và 3. Đại đội 1 có một tiểu đội “tác động tinh thần” phụ trách phát thanh, báo chí. Phần lớn những ngựi trong tiểu đội là bạn thân tôi và về sau tôi được biết  nhiều người trong tiểu đội là cơ sở của giải phóng. Một buổi chiều đang ở Đông Hà tôi được anh Lư Văn Nghiên (sinh viên Hán Học) điện thoại gọi tôi vào để giải quyết khó khăn của Đại đội. Tôi vào ngay Đà Nẵng, tôi đến “bản doanh” của  Đại đội tại trường Bồ Đề, T. đi vắng, anh em phản ảnh cho biết mấy hôm nay không hiểu sao chiều nào T. cũng say và có nhiều hành vi khó hiểu. Ví dụ như trong một đêm anh em đang ngủ, T. cho người lăn một cái thùng phuy rỗng trên đường Quang Trung ầm ầm, rồi hô hoán là “xe tăng địch”, gọi anh em dậy xả súng bắn tơi bời, làm náo động cả Thành phố Đà Nẵng. Lực lượng ly khai ở Đà Nẵng (do đại tá Đàm Quang Yêu, thiếu tá Tôn Thất Tương, thiếu tá Tôn Thất Trai đứng đầu) lên án sinh viên Quyết tử làm loạn, đ̣i giải giới sinh viên. Tôi mời họp Đại đội ở cái pḥng  đầu tiên của dăy lầu xây thẳng góc với đường Quang Trung. Họp được một lúc th́ T. chân thấp chân cao về. Thấy tôi đang ngồi ở bàn thầy giáo chủ tŕ cuộc họp, T. rút dao găm đeo bên hông ném thẳng vào mặt tôi, anh em  đội viên hét lên, tôi cúi đầu kịp và cây dao oan nghiệt cắm sâu vào cái bảng đen sau lưng tôi. Anh em bắt T. giam lại và bầu Lư Văn Nghiên thay T.làm Đại đội trưởng. Sau đó Lư Văn Nghiên đưa Đại đội vào Tam Kỳ rồi Quảng Ngăi hoạt động. Hôm Đại đội từ Quảng Ngăi về, T. đến Tổng hội sinh viên đ̣i phục chức Đại đội trưởng. T. doạ sẽ bắn chết những ai không nghe lời T. Dĩ nhiên là chẳng có ai sợ và cũng chẳng có ai nghe theo lời T.Từ đó T. trở thành một người đối lập với sinh viên tranh đấu, sinh viên làm ǵ T. cũng t́m cách quậy phá. Một buổi tối sinh viên tuyệt thực ở bùng binh Morin, để  bớt căng thẳng chúng tôi tổ chức hát và ngâm thơ. Tôi đọc một bài thơ mới. Khi mới đọc đến câu:

 

                                          Đă bảy lần tham gia tranh đấu

                                            Bảy lần phải đổ máu, mồ hôi

                                            Dân tộc nầy chưa có hoà b́nh,

                                           tôi vẫn c̣n tranh đấu măi không thôi ...” 

 

                     Đang nằm với anh em sinh viên tuyệt thực, T.liền đứng dậy rút súng lục chĩa sau lưng tôi:

 

                     -” Không tranh đấu nữa, câm mồm ngay không thôi tau bắn nát óc !”.

 

                     Thật kinh khủng. Nhưng cho đến lúc đó tôi vẫn cho rằng T.không được làm Đại đội trưởng nên bất măn, uống rượu say làm bậy thôi. Khi cuộc tranh đấu bị đàn áp, T. ở lại không bị hề hấn ǵ trong lúc nhiều sinh viên chỉ tham gia tranh đấu sơ sơ cũng đều bị tù đày. Thế mới biết T. là người của ai. Những người am hiểu t́nh h́nh đảng phái ở Huế lúc đó cho tôi biết T. là đảng viên đảng Đại Việt, anh ta được chỉ đạo tham gia tranh đấu để loại trừ ảnh hưởng của Giải phóng và lái phong trào theo đường lối chính trị của đảng Đại Việt. Đến khi không lái được th́ quay qua phá hoại. Chuyện đó cũng dễ hiểu. Trong những năm trước đă xảy ra một số trường hợp tương tự như thế rồi. Sau khi chúng tôi lên rừng, T. bộc lộ rơ ư đồ chính trị của ḿnh, anh lên án chúng tôi là “ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản”.

 

                     Đến tết Mậu thân, h́nh như đến ngày mồng ba mồng bốn ǵ đó, đội công tác thanh niên chúng tôi đang đào hầm trú ẩn cá nhân trước sân một ngôi nhà ở kiệt 1 đường Âm Hồn, vào lúc xế chiều, có  người dẫn độ T. vào gặp tôi. Thấy tôi đang đứng trước thềm nhà, T. hồ hỡi phấn khởi giang hai tay đến ôm tôi và nói:

 

                     - “ Bọn tự vệ  bắt ḿnh, ḿnh nói là bạn với X. nên họ đưa ḿnh qua đây !”

 

                     Nghe T. nói như vậy anh tự vệ dẫn độ T. giang ra. T. đặt tôi vào một hoàn cảnh rất

khó xử. Giả như tôi không giận T. mà sau lưng tôi là anh Hoàng Minh Loan- Thành ủy viên, chính trị viên của đội công tác thanh niên, một người rất am hiểu t́nh h́nh tranh đấu ở nội thành và chung quanh tôi có nhiều sinh viên đă biết rất rơ hành vi chống đối sinh viên tranh đấu của T., tôi cũng không thể tỏ ư thân thiện với T. lúc nầy được. Nếu tôi  không thể hiện rơ về lập trường quan điểm chính trị của ḿnh tôi sẽ bị t́nh nghi “quan hệ với địch” và sẽ bị tống cổ lên rừng ngay, hậu quả sẽ không lường hết được. Bản năng tự vệ trong tôi buột tôi phải la lên :

 

                     - “ Tao mà là bạn của mày được sao !”- Tôi chỉ cái hầm cá nhân đang đào dang dở trước sân nói tiếp- “ Chuyện chi c̣n có đó. Xuồng ngồi dưới cái hầm cá nhân đó !’.

 

                     Trong cuộc chiến tranh nhân dân vừa qua, đảng viên của những đảng phái chống Cộng nếu họ bị bắt giữa lúc giao tranh th́ họ khó ḷng sống được. Trường hợp của T.M.T. dễ chết như không. Nhưng không hiểu sao, anh Hoàng Minh Loan lại giao T. cho tôi quản lư giống như các anh đă giao hoạ sĩ Lê Văn Tài cho Đội công tác thanh niên ngay lúc lực lượng giải phóng mới chiếm được Huế.  Các anh muốn thử thách người quần chúng Phật tử nầy chăng ? Thật khó cho tôi. Cuối cùng tôi đă có một giải pháp. Bên cạnh chỗ tôi đóng quân có nhà của ông nhạc nhà báo Vĩnh Tháp. Vĩnh Tháp ở Vỹ Dạ lên nhà vợ ăn tết gặp lúc chiến sự xảy ra anh tham gia với chúng tôi. Tôi đưa cho T.M.T. một xấp giấy manh và bảo qua nhà anh Vĩnh Tháp ngồi tường thuật những hành động phá hoại phong trào sinh viên của T. T.vâng lời. Chúng tôi gởi cho Vĩnh Tháp một ít tiền lo chuyện ăn uống cho T. Nhưng sau đó chúng tôi bị căn cứ Mang Cá rót  đạn cối vào nhà, phải di chuyển ngay chỗ ở. Và tôi cũng không c̣n có dịp gặp lại T. nữa. Sau Tết Mậu thân nhiều tháng, chúng tôi bị Mỹ rượt chạy lên tận miền tây ở biên giới Lào, mất hẵn liên lạc với Huế cho nên tôi cũng không biết t́nh h́nh Huế sau khi chúng tôi trở lại rừng xanh ra sao. Hơn một năm sau tôi mới nghe tin T.đă chết trong tết Mậu thân. Những khi gặp những người quen biết T., chúng tôi thường đưa ra mấy giả thiết về trường hợp T.chết như sau: Một : sau khi khu vực nhà ông nhạc của anh Vĩnh Tháp bị bom đạn, T. đă trốn ra bên ngoài rồi bị bom đạn lạc giết chết ở dọc đường, hai : T. ra ngoài chạy loạng quạng bị tự vệ hay bộ đội bắn chết; ba: cũng có thể, sau khi T.được tôi gởi qua nhà anh Vĩnh Tháp, những người lănh đạo lực lượng vũ trang trong Thành nội lúc ấy cho bắt lại và “giải quyết” theo lời phán xử của ông thần chiến tranh. Rất tiếc sau nầy có nhiều lần gặp lại anh Vĩnh Tháp, tôi hỏi anh lúc ấy T. đă chết như thế nào, anh bảo : “Lúc đó ác liệt quá ḿnh ḿnh cũng không c̣n nhớ.” (Hiện nay anh Vĩnh Tháp c̣n khoẻ mạnh ở Vỹ Dạ Huế).

 

                     Tôi thoát ly đúng vào lúc cuộc chiến tranh chống Mỹ diễn ra ác liệt nhất. Có biết bao đồng chí đồng đội của tôi đă ngă xuống nhưng ít có cơ hội để tôi viết về họ. Cái chết của T. cũng thế. Nhưng v́ Nhă Ca đă viết không đúng với sự thực,  nếu tôi không viết thêm đoạn nầy th́ người đọc trong các thế hệ sau sẽ khó có được một tư duy đúng đắn về sự kiện nầy.

 

                     Lịch sử rất khách quan, không ai vu khống được và cũng không xuyên tạc được. Những ai cố t́nh xuyên tạc, vu khống lịch sử là tự ḿnh gởi lại tương lai một tội lỗi không thể bào chữa được.

 

 

Nguyễn Đắc Xuân, ĐDTB, ngày 17/6/06

Trích ĐDTB. NDVN, ngày 28/9/06

 



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend