TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN TRONG NƯỚC VÀ HẢI NGOẠI QUYẾT TÂM 
CÙNG QUÂN ĐỘINHÀ NƯỚC VIỆT NAM HOÀN THÀNH ƯỚC MƠ DÂN TỘC LÀ CHIẾN THẮNG ĐIỆN BIÊN VĂN HÓA:
GIẢI HOẶC VÀ GIẢI TRỪ GIẶC ÁO ĐEN VATICAN, GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊAGIẶC TIN LÀNH

NGHỊ QUYẾT 1481 CỦA QUỐC HỘI ÂU CHÂU


PHIẾM LUẬN VỀ NGHỊ QUYẾT 1481

 

CỦA QUỐC HỘI ÂU CHÂU

 

Trần Chung Ngọc

 

santa ang rottweiler

Santa Claus: -Rottweiler, Mày đúng là đồ ăn hại! Sao mày tè lên cả gói quà ‘Tông huấn cải đạo’ mà Ṭa thánh chuẩn bị mang qua châu Á cho mùa Noël 2006 vậy nè?!

 

 

Xin báo trước, bài phiếm luận ngắn sau đây có thể thuộc loại “lội ngược ḍng hải ngoại”, vậy những đồng bào hải ngoại thuộc ba khối : RCC (tiếng Anh), CCCĐ, CCCB, mà tôi gọi là “Bộ Ba Chống Cộng” hay BBCC [Bê Bê Xê Xê], nếu đọc bài này mà phát dị ứng th́ tác giả không chịu trách nhiệm.

 

Số là, ngày 25/1/2006, tại Strasbourg, Pháp Quốc, một số nghị viên trong Quốc hội Âu Châu đă đưa ra nghị quyết số 1481 mà nội dung là "Về sự cần thiết lên án của quốc tế đối với tội ác của các chế độ cộng sản độc tài".  Như vậy là Quốc Hội Âu Châu kêu gọi quốc tế lên án một hồn ma, hồn ma Cộng Sản.  Tại sao?  V́ báo chí Tây phương và cộng đồng người Việt di cư, từ mười mấy năm nay, đă không ngớt lời ca tụng Đức Thánh Cha John Paul II, toa rập với Gorbachev, làm cho chủ nghĩa Cộng Sản dẹp tiệm từ năm 1989.  Herwig Lerouge ở Bỉ cũng viết: “Mười lăm năm sau khi bị khai tử và chôn cất, hồn ma Cộng Sản vẫn c̣n ám ảnh đầu óc của một số lănh tụ chính trị Âu Châu.” (Fifteen years after being declared dead and buried, the specter of communism is again haunting the minds of some of Europe's political leaders.)  Vậy th́ làm ǵ c̣n Cộng Sản nữa mà lên án?  Nh́n vào thực tế, có nước nào bây giờ c̣n là Cộng Sản theo đúng như Cộng Sản Stalin ở Nga, Cộng Sản Mao Trạch Đông ở Trung Quốc, Cộng Sản Việt Nam trong thời chiến ở Việt Nam, Cộng Sản Cuba trước năm 1989.   Trung Quốc và Việt Nam đă trở thành những quốc gia ‘tư bản đỏ’.  Chẳng phải đỏ là Cộng Sản mà v́ trên lá cờ có màu đỏ, thế thôi.  Giai cấp nào cầm quyền ở Trung Quốc và Việt Nam hiện nay?  Giai cấp vô sản?   Hỏi tức là trả lời.

 

Thật ra số chính khách đưa ra nghị quyết này thuộc Ủy Ban Chính Trị của Hội đồng Quốc Hội Âu Châu (Political commisssion of the Parliamentary Assembly of the Council of Europe [PACE] ), hầu hết là những người thuộc phe bảo thủ Ki Tô Giáo, đặc biệt là Công Giáo.  Công Giáo đă định gài vào trong Quốc Hội Âu Châu một nhân vật bảo thủ Công Giáo cực hữu là Rocco Buttiglione (a devout Catholic who belongs to the political right) nhưng đă bị phản đối cho nên Buttiglione phải tự rút lui.  Rocco Buttiglione đă được Giáo hoàng John Paul II coi như bạn (The Pope counts him as a friend), và đă từng lên tiếng cho rằng bệnh AIDS là do sự trừng phạt của Thượng đế (divine punishment).  Hắn thuộc một bọn tập họp “xung quanh một con ngựa chết là Ki Tô Giáo Âu Châu” (a bunch of progressives gathering round the dead horse that is European Christianity).  Những người Công Giáo ủng hộ Rocco Buttiglione cho rằng hắn là nạn nhân của phe “bảo thủ thế tục” (secular fundamentalism) và từ Vatican, Hồng Y Martino cho rằng hắn là nạn nhân của “Ṭa án thế tục xử dị giáo ” (From the Vatican, Cardinal Martino called it a secular Inquisition) [Hồng Y Martino dùng từ Inquisition nên chắc cũng phải biết là Ṭa án Thánh xử dị giáo (holy Inquisition) của Công Giáo trong quá khứ đă cầm tù, tra tấn và thiêu sống nhiều triệu người].

 

Cho nên, nghị quyết của nhóm người trên trong Quốc hội Âu Châu thực chất là vô giá trị, cũng giống như những nghị quyết trước đây của Hạ Viện Mỹ về Việt Nam.  Mấy tên chính khách nửa mùa, nhàn cư vi bất thiện, nên đưa ra một nghị quyết chẳng có tác dụng ǵ thực tế ngoại trừ để cho khối BBCC Mít đặc lên tiếng b́nh luận láo, khen thơm.  Thực chất của Quốc Hội Âu Châu ra sao?  Nó chỉ có giá trị phần nào đối với Âu Châu mà thôi.  Chỉ có phần nào thôi, v́ theo Christopher Caldwell th́ cái gọi là Quốc Hội Âu Châu, có tổng hành dinh ở Strasbourg, thường bị chế nhạo là “một tiệm phát ngôn vô hiệu quả và là nhà hưu trí cho những chính trị gia không bao giờ có thể được bầu vào trong quốc hội ở những quốc gia của họ.” [The European Union's 25-country parliament, which sits in Strasbourg, is often ridiculed as a feckless talking shop and a retirement home for politicians who could never get elected to their national parliaments.]  Cũng v́ vậy mà cái ủy ban chính trị trong quốc hội Âu Châu này ra nghị quyết này hay nghị quyết nọ thường chẳng có mấy ai nghe và thèm để ư đến.  Nhưng giới BBCC Mít đặc nhà ta, mỗi khi vớ được cái nghị quyết chống Cộng này, nghị quyết chống Cộng nọ, của bất cứ cơ quan hữu danh vô thực nào ở bất cứ đâu, miễn là xuất xứ của nó là từ Mỹ hay từ Âu Châu, th́ rất hồ hởi coi như bắt được vàng, lên tiếng phân tích nhắng nhít, làm như nghị quyết đó có thể có tác dụng lật đổ chế độ “Cộng Sản không Cộng Sản” trong ṿng 24 giờ, hoặc ít ra là phải thay đổi chính sách, đi đến đa nguyên đa đảng theo mẫu mực hai đảng mà thực ra chỉ có một đảng tài phiệt của Mỹ, đa dân chủ theo mẫu mực dân chủ bát nháo của Tây phương v..v..  Thật là tội nghiệp.  

 

Họ không hề biết, hay không muốn biết, rằng bàn cờ quốc tế đă thay đổi từ lâu.  Chế độ thực dân đă cáo chung.  Pháp và Mỹ bại trận ở Việt Nam.  Một số chính khách thủ cựu Âu Châu vẫn c̣n hoang tưởng, làm như Quốc hội Âu Châu có đủ quyền lực ra lệnh như thời thực dân Âu Châu thống trị một phần thế giới.  Nhưng thời hoàng kim đă qua rồi.  Cho nên ngày nay chỉ biết ra nghị quyết này, nghị quyết nọ, làm như Âu Châu của họ rất mực đạo đức, hi vọng có thể giải thể các chế độ độc tài toàn trị trên thế giới bằng các nghị quyết.  Quân đội cộng với ưu thế tuyệt đối về vũ khí không thành công trước đây, nay dùng vài cái nghị quyết ấm ớ, lăng xẹt, thế mà cũng có kẻ b́nh luận nọ kia, khen nhắng cả lên.  Đế quốc Anh th́ đi theo đế quốc Mỹ để hít bă mía có mùi dầu hôi.  Mỹ coi Âu Châu như không có, muốn làm ǵ th́ làm, đơn phương tấn công Iraq.  Vậy th́ Âu Châu hăy nghĩ đến thực trạng của Âu Châu, có nhiều việc cần lo thay v́ ra nghị quyết nọ kia mà thực chất chẳng có giá trị ǵ mấy.

 

Như vậy, một số nghị viên trong Ủy Ban Chính Trị của Quốc Hội Âu Châu, gồm 99 người trong số trên 700 nghị viên,  đă ra nghị quyết lên án một hồn ma hay quá khứ Cộng Sản.   Nhưng nếu cần phải lên án quá khứ các tội ác đối với nhân loại th́ Quốc hội Âu Châu có nhiều tội ác vượt xa tội ác của Cộng Sản để lên án lắm.  Công Giáo là một, Chủ Nghĩa Thực Dân của Âu Châu trên khắp thế giới trong mấy thế kỷ là hai, chủ nghĩa phát xít của Đức, Ư và Nhật là ba, chính sách diệt chủng của người Âu Châu đến Mỹ Châu đối với dân da đỏ là bốn, chủ trương “cường quyền thắng công lư” gây chiến tranh ở Việt Nam của Pháp để tái lập chế độ thuộc địa, và của Mỹ để “chống Cộng” là năm, và các chế độ quân chủ ở khắp nơi trên thế giới trước đây v..v…  Tất cả đều thuộc loại vi phạm nhân quyền đưa đến nhiều triệu mạng người bị chết oan uổng.  Lương tâm Âu Châu đă yên ổn trước những tội ác của Công Giáo, của chủ nghĩa thực dân chưa?  

 

Tại sao tôi lại nói là tội ác của Âu Châu đối với nhân loại lại vượt xa tội ác của Cộng Sản?  Tính tuổi thọ th́ biết.  Chủ nghĩa Cộng Sản chỉ sống vỏn vẹn có 72 năm, 1989-1917.  Tuổi thọ của Công Giáo đă trên 2000 năm và Công Giáo đă gây ra bao nhiêu tội ác đối với nhân loại?  Tuổi thọ của chủ nghĩa thực dân Tây phương: Pháp (có thành phố Strasbourg, nơi Quốc Hội Âu Châu ra nghị quyết 1481), Anh, Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha, Ḥa Lan… kéo dài mấy thế kỷ, đă gây ra bao nhiêu tội ác trên khắp thế giới?  Hai cuộc thế chiến cũng phát xuất từ Âu Châu.  Thử tính xem, trong lịch sử Công Giáo với những cuộc Thánh Chiến, Ṭa H́nh Án xử dị giáo, săn lùng phù thủy v..v.. có bao nhiêu người bị tù đầy, tra tấn, thiêu sống v́ “lạc đạo”; trong lịch sử thực dân Âu Châu có bao nhiêu người chết v́ không chịu cam tâm làm nô lệ, , có bao nhiêu người bị tiêu diệt bằng ưu thế của súng ống, có bao nhiêu người bị gông cùm, chặt đầu v́ chống ngoại xâm, có bao nhiêu người bị đầu độc bằng thuốc phiện và rượu v..v.., có bao nhiều tài nguyên của các nước thuộc địa bị vơ vét về chính quốc; trong lịch sử diệt chủng dân da đỏ của người Âu Châu ở “Tân Thế Giới” (sic),  có bao nhiêu triệu người dân da đỏ bị tiêu diệt hay bị thiêu sống trước cuốn Kinh Thánh v́ không chịu cải đạo?

 

Ngày thứ Tư, 8 tháng 2, 2006, Giáo hội Anh Giáo, xuất thân từ Công Giáo La Mă, đă lên tiếng xin lỗi những hậu duệ của những người nô lệ về vai tṛ đồng lơa của Giáo hội trong nghiệp vụ buôn bán nô lệ trên thế giới. (The Church of England voted Wednesday to acknowledge its complicity in the global slave trade, apologizing to the descendants of slaves for its role in the injustice).  Đến bao giờ th́ Pháp xin lỗi dân tộc Việt Nam về sự xâm chiếm Việt Nam làm thuộc địa.  Đến bao giờ th́ Vatican xin lỗi dân tộc Việt Nam v́ giáo dân đă tiếp tay với thực dân Pháp để đưa Việt Nam vào ṿng nô lệ.  

 

Mỹ và Âu Châu đang run trước Trung Quốc, một quốc gia có 1 tỷ 4 dân, có vũ khí nguyên tử, kinh tế phát triển vượt mức, hàng hóa tràn ngập nước Mỹ.  Với cái đà này, đố anh nào dám gây sự với Trung Quốc, mà Việt Nam lại ở sát nách Trung Quốc.  Có ai nghĩ đến thế “môi hở răng lạnh” không?  Trung Quốc chẳng ưa ǵ Việt Nam, Việt Nam cũng chẳng ưa ǵ Trung Quốc, nhưng là đồng minh trong thế cờ quốc tế là chuyện tất nhiên.  Việt Nam cũng nên nhớ câu khuyên của ông cha chúng ta rất thực tế để giữ ǵn ḥa khí trong các cộng đồng và suy rộng ra cho đất nuớc: “Bán họ hàng xa, mua láng giềng gần”.  Khi xưa, mỗi lần đánh đuổi được quân Tàu về nước, Vua quan nước Việt lại phái sứ giả mang phẩm vật sang triều cống.  Đó là một sách lược chính trị rất khôn ngoan đối với một thế lực khổng lồ nằm ngay trên đầu để giữ nước, chằng phải là v́ hèn nhát, v́ hèn nhát th́ chẳng thể bao lần đă đánh đuổi quân Tàu trở về nước, mà gần đây nhất là vụ chiến tranh biên giới năm 1979.

 

Chủ nghĩa Cộng Sản chẳng qua chỉ là một toa thuốc chữa vài căn bệnh thời đại: bệnh nghiện thuốc phiện Thiên Chúa của Âu Châu, bệnh tư bản bóc lột giai cấp vô sản, và bệnh thực dân bóc lột trà đạp những nước nhược tiểu.  Nhờ có Cộng sản nên căn bệnh nghiện thuốc phiện tôn giáo đă đỡ đi nhiều, cứ nh́n vào t́nh trạng tôn giáo ở Âu Châu ngày nay th́ biết; bệnh tư bản bóc lột đă làm cho các nước tư bản Âu Mỹ kịp thời thay đổi, thành lập các nghiệp đoàn để tranh đấu cho quyền lợi của giai cấp công nhân, do đó tránh được những cuộc cách mạng nội bộ; và bệnh thực dân đă cáo chung.  Riêng ở Việt Nam, Cộng Sản cũng đă chôn chế độ thực dân xuống “6 feet under”.   Cũng v́ vậy mà Avro Manhattan đă viết:

 

“Ư  thức hệ Cộng Sản đă phá tan ư thức hệ Công Giáo La Mă ở Âu Châu, và riêng ở Á Châu th́ “Chủ nghĩa Cộng Sản.. đă góp phần cho một sự thức tỉnh nhanh chóng hơn của Á Châu, cho sự nổi giậy mau hơn của tinh thần quốc gia của Á Châu, và cho sự chống lại Ki Tô Giáo của Á Châu quyết liệt hơn.”

 

Nhưng khi đă khỏi bệnh rồi mà cứ tiếp tục dùng thuốc để mà chết à?  V́ thế Cộng Sản Trung Quốc và Việt Nam đă thay đổi kịp thời rất nhiều, ngưng tiếp tục dùng toa thuốc Cộng Sản, và hai từ Cộng Sản, trên thực tế, chỉ c̣n trên mặt văn tự.  Nhưng tư tưởng Mác-xít không hẳn đă biến khỏi thế gian.  V́ ngày nay, một số phong trào chống lại bóc lột áp bức trong một số quốc gia ở Phi Châu và Nam Mỹ đều bị ảnh hưởng của tư tưởng Mác, và nền Thần Học Giải Phóng trong nội bộ Công Giáo, đă  lan tràn nhiều nơi ở Nam Mỹ, cũng chịu ảnh hưởng của chủ thuyết Mác.  V́ vậy, Vatican mà chủ chốt là Ratzinger, nay là Giáo hoàng Benedict XVI, đă xử dụng mọi áp lực để dẹp đi tiếng nói của nền Thần Học Giải Phóng  nhưng đâu có thể thành công một cách dễ dàng được.  Và nền Thần Học Giải Phóng ngày nay vẫn là một mối đau đầu của Vatican.

 

Nếu nói về các chính thể toàn trị độc tài th́ trên thế giới ngày nay thiếu ǵ, đâu chỉ có vài nước Cộng Sản trên mặt văn tự.   Riêng ở Việt Nam, chính quyền ngày nay có độc tài toàn trị và Công giáo trị như chính quyền Ngô Đ́nh Diệm và chính quyền Diệm không Diệm của Nguyễn Văn Thiệu trước đây không?  Có tự do báo chí, tự do phát biểu ư kiến trong các thời đó không?  Nghị sĩ quốc hội c̣n bị nhốt vào tù, tham nhũng cũng từ trên xuống dưới, mua quan bán tước đủ cả, chẳng thiếu thứ ǵ. “Cha cũng như Chúa” th́ lộng hành, ăn cướp đất đai của nhân dân, giết người ngoại đạo. Tướng tá th́ buôn lậu, hối mại quyền thế, tham nhũng ngập trời. Có ǵ khá hơn ngày nay không hay thật sự c̣n tệ hơn, v́ Mỹ bảo sao nghe vậy?

 

Nay đọc báo chí hay xem phim ảnh trong nước, có thấy những cố gắng cải cách xă hội và trong guồng máy chính quyền hay không?  Công nhân biểu t́nh, người dân phản đối bất công công khai được báo chí hỗ trợ; hối lộ, cho con em dùng bằng cấp giả để vào cơ quan làm việc v..v.. đều bị phanh phui và trừng phạt; mấy anh chính trị nửa mùa làm tay sai cho ngoại bang tha hồ phát ngôn láo, trả lời phỏng vấn từ nước ngoài tùm lum tùm la, đi ngoại quốc chữa bệnh rồi phát ngôn bậy bạ rồi lại phây phây trở về nước v..v.., vậy mà Việt Nam vẫn bị xếp vào “những nước đáng quan tâm” của một nước chỉ quan tâm đến chuyện “cường quyền thắng công lư”, mang vũ khí tân tiến đi xâm chiếm nước ngoài.  Cái “quan tâm” của Mỹ chẳng đáng để cho nước nào quan tâm, v́ thế Mỹ trở thành chuyên viên độc thoại, Mỹ nói Mỹ nghe, họa chăng có vài dân Mít thuộc giới BBCC hồ hởi hoan hô.

 

Người Việt thuộc khối BBCC không dám để cho Cộng Sản chết.   Cộng sản vẫn c̣n là nỗi ám ảnh của những tín đồ Ki-Tô cuồng tín, cho nên luôn luôn cứ phải trương ra bốn chữ “Cộng Sản vô thần” làm con ngoáo ộp cần phải chống, chống cho đến người Việt cuối cùng, v́ trên thực tế chẳng có người nào c̣n là Cộng Sản theo đúng nghĩa Cộng sản cả.  Đọc trên Internet và vài báo lá cải ở ngoại quốc, với những luận điệu của giới BBCC th́ Việt Nam ngày nay là một nước Cộng sản hơn Cộng sản, tham nhũng hơn tham nhũng, tụt hậu hơn tụt hậu, nghèo đói hơn nghèo đói, bán nước hơn bán nước, bán nước hơn cả Công Giáo, và là một nhà tù vĩ đại [theo Vơ Văn Ái của cái gọi là Pḥng Thông Tin Phật Giáo Quốc tế (sic)].  Chỉ có điều khó hiểu, là tại sao những người BBCC lại đần đến cái độ không biết ǵ về t́nh trạng thực sự ở bên nhà, cũng như đến thái độ của những người Việt di cư ở hải ngoại.    V́ thế, đến ngày nay mà vẫn c̣n sử dụng sách lược của một nền Thần học đoán ṃ hay bịa đặt cũng vậy.  Sản phẩm Việt Nam xuất cảng đầy dăy thị trường Mỹ, đường xá trong nước mở mang, điện về khắp nơi, xuất cảng gạo hàng thứ hai hay thứ ba ǵ đó trên thế giới so với thời Ngô Đ́nh Diệm người dân “được” ăn gạo viện trợ của Mỹ .  Khó hiểu hơn nữa là du khách đến thăm “nhà tù” Việt Nam như mắc cửi, dịp Tết vừa qua có mấy trăm ngàn “Việt kiều chống Cộng” về ăn Tết nơi quê nhà. Người dân trong nước, trong cái nhà tù vĩ đại của Vơ Văn ái, suốt từ Nam ra Bắc, ăn Tết tưng bừng.  Chợ hoa đầy các thành phố, hoa đào bán dọc phố dài cả cây số ở Hà Nội.  Xe đ̣ đi lục tỉnh không c̣n chỗ.  Máy bay từ Hồng Kông về Việt Nam bị “overbooked”, phải kêu gọi hành khách hi sinh đi chuyến sau và đền bù cho sự chậm chễ này mỗi hành khách là $300.  C̣n nhiều điều đáng nói nữa nhưng chừng đó cũng đủ để cho những người có đầu óc suy nghĩ một chút về những nghị quyết và những lời bốc thơm nghị quyết của giới BBCC.  

 

Xét về vấn đề vi phạm nhân quyền th́ Mỹ là nước vi phạm nhân quyền vào hạng nhất trên thế giới.  Phải công nhận rằng Mỹ là nước tôn trọng nhân quyền vào bậc nhất trên thế giới, nhưng hăy khoan, đừng vội mừng mà khen thơm, Mỹ chỉ tôn trọng nhân quyền trong nước Mỹ mà thôi.  Ngoài nước Mỹ, Mỹ là nước có nhiều thành tích trà đạp nhân quyền vào bậc nhất trên thế giới. Nhưng Mỹ cũng lại là nước mạnh nhất, về quân sự cũng như về kinh tế, cho nên chẳng anh nào dám ho he. Quốc hội Âu Châu cũng im thin thít.  Nhưng quốc hội Âu châu lại ra nghị quyết lên án những chính quyền Cộng sản không c̣n là Cộng sản.  C̣n nhớ năm ngoái, Mỹ ho he định đưa Trung Quốc vào danh sách những nước vi phạm nhân quyền.  Trung Quốc phản pháo, đưa ra một danh sách dài về những vi phạm nhân quyền của Mỹ ở ngay trong nước Mỹ và trên thế giới.  Mỹ bèn rút lui có trật tự.

 

Bàn về tự do, dân chủ, và nhân quyền ở Á Châu, chúng ta không thể bỏ qua những nhận định xác đáng của Samuel P. Huntington, Giáo sư đại học Harvard, tác giả cuốn sách nổi tiếng The Clash of Civilizations and the Remaking of World Order.  Giáo sư Huntington nhận định:

“V́ quyền lực Tây phương suy thoái, khả năng áp đặt những quan niệm về nhân quyền, tự do, và  dân chủ của Tây phương trên các nền văn minh khác cũng như sự hấp dẫn của những giá trị Tây phương cũng suy thoái theo.  Điều này đă xảy ra..”  

(Samuel P. Huntington, The Clash of Civilizations and the Remaking of World Order, Simon & Schuster, NY, 1996, p. 92: As Western power declines, the ability of the West to impose Western concepts of human rights, liberalism, and democracy on other civilizations also declines and so does the attractiveness of those values to other civilizations.   It already has...)

Những người thuộc khối BBCC luôn luôn tin tưởng vào áp lực của các thế lực Tây phương hữu danh vô thực.  Họ không chịu t́m hiểu thực chất bàn cờ thế giới ngày nay.  Những người bảo thủ cực hữu cũng ở trong cảnh mắt mờ, lên án các chế độ toàn trị Cộng sản là nguy hại cho nhân dân trong nước.   Nhưng họ không nhận thấy sự ủng hộ của những người dân Cuba, Trung Quốc, Việt Nam, Lào, hay Bắc Hàn đối với chính phủ của họ.   Người dân ở những nơi này thấy rơ sự khác biệt giữa t́nh trạng đất nước của họ và t́nh trạng của những người dân Haiti, Phi Luật Tân hay Phi Châu ở lân cận đang bị thống trị và bóc lột bởi những chế độ tư bản..

(Herwig Lerouge: Of course, what is unbearable to the EPP (European Popular Parties) is the support the Cubans, Chinese, Vietnamese, Laotians or Koreans give to their government. These people know the difference between their situation and that of their Haitian, Filipino or African neighbors who are dominated and exploited by capitalist regimes, installed by leaders of parties like the EPP.)  Hội đồng Quốc Hội Âu Châu ( PACE = Parliamentary Assembly of the Council of Europe) được thành lập với sự ủng hộ của CIA (The council was founded with the support of the CIA) từ năm 1949 để làm thành tŕ chống Cộng (a fortress against the aggressive maneuvers of the Communist world), với chủ trương thống nhất tư bản Âu Châu để làm một đối trọng đối với khối xă hội chủ nghĩa xung quanh Nga sô viết (to unify capitalist Europe to have a counter-weight against the socialist block surrounding the USSR), và ngày nay gồm có 46 quốc gia hội viên.  

Những nghị viên cực hữu trong Quốc Hội Âu Châu là những người chống Cộng chuyên nghiệp, chống suốt bao năm nay và đă chống nhiều lần chứ không phải bây giờ mới chống bằng nghị quyết 1481..  Họ âm mưu lạc dẫn dư luận thế giới, toan tính xếp Cộng sản Stalin cùng hàng với Nazi Hitler của phát xít Đức.  Thực ra, muốn cho chính xác th́ họ phải xếp Cộng Sản Stalin cùng hàng với Công Giáo La Mă v́ nhiều học giả đă cho rằng Cộng Sản học sách lược của Công Giáo nhưng học không đến nơi đến chốn nên bị thất bại. Thất bại v́ Cộng sản, nhất là Cộng Sản Việt Nam, c̣n lương thiện và ít tàn ác hơn Công Giáo rất nhiều, xét về những hành động trong quá khứ.  Vatican đă xưng thú 7 núi tội lỗi đối với nhân loại.  Có lẽ Cộng Sản Việt Nam cũng nên chính thức ngỏ lời hối tiếc về những sai lầm trong quá khứ đă gây ra đau thương cho một số không nhỏ người dân Việt Nam để tạo sự thông cảm và ḥa hợp trong đại khối dân tộc..

Tại sao những nghị viên cực hữu trong Quốc Hội Âu Châu lại cố t́nh xuyên tạc sự thật như vậy?  V́ ở Âu Châu ngày nay, cũng như ở trong nhiều nước khác trên thế giới, có một khuynh hướng mà họ gọi là “hoài niệm chủ nghĩa Cộng Sản” (What the media call "nostalgia for communism," is spreading in these countries.)  Thật vậy, trước sự kiện Hiến Pháp Âu Châu bác bỏ không chấp nhận để vào trong đó từ “Thượng đế” và trước sự tiến bộ của những đảng lao động và Cộng sản ở Tiệp, Đức và trong nhiều nước khác ở Đông Âu, những đảng được coi là đại diện của hệ thống xă hội chủ nghĩa. (Witness the Nos to the European constitution, the progress of Communist and workers' parties in the Czech republic, in Germany and in other countries of East Europe, parties that are, rightly or wrongly, considered to be representative of the socialist system), t́nh trạng này làm cho giới tư sản bảo thủ Âu Châu lo sợ là lịch sử lại tái diễn (But in the eyes of the most rightwing fringe of the European bourgeoisie it is high time to prevent the unthinkable becoming reality once again.), do đó nghị quyết 1481 của Quốc Hội Âu Châu thực ra chỉ là sản phẩm của một nhóm bảo thủ Âu Châu muốn tiếp tục sứ mạng chống Cộng từ khi Đệ Nhị Thế Chiến chấm dứt.   Họ có thể thành công được hay không?  Câu trả lời là họ không thể kiếm được sự đồng thuận ngay trong chính nội bộ Âu Châu để có thể thực hiện những điều họ mong muốn.  Ngoài Âu Châu, nghị quyết 1481 không hề có một giá trị thực tế nào, khoan kể đến những sự chống đối có cơ sở của Nga, Trung Quốc, và Việt Nam.

Trần Chung Ngọc

Trích Giao Điểm, ngày 14/2/06

ĐDTB, ngày 14/2/06



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend