TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN TRONG NƯỚC VÀ HẢI NGOẠI QUYẾT TÂM 
CÙNG QUÂN ĐỘINHÀ NƯỚC VIỆT NAM HOÀN THÀNH ƯỚC MƠ DÂN TỘC LÀ CHIẾN THẮNG ĐIỆN BIÊN VĂN HÓA:
GIẢI HOẶC VÀ GIẢI TRỪ GIẶC ÁO ĐEN VATICAN, GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊAGIẶC TIN LÀNH

Kỷ Niệm 33 Năm Chiến Thắng "Điện Biên Trên Không"...Chiến Thắng "Điện Biên DBHB"


Flag of Cambodia  Flag 

 

 

 

<> QUỐC KỲ - QUỐC CA 

<> QUỐC KỲ VIỆT NAM

<> QUỐC KỲ-QUỐC HIỆU-QUỐC CA  

 

 

 

Tin tức - Tài liệu - Lịch sử

Sự kiện Việt Nam - Thế giới 

 

Tin Thế Giới & Việt Nam

 

Cuộc Đời Cách Mạng Tổng Thống Hugo Chavez

 

Cuộc Đời Và Sư Nghiệp Tổng Thống Saddam Hussen

 

 

Hồ Chí Minh & Đảng CSVN

 

 

Tam Đại Việt Gian Ngô Đ́nh Điệm

 

 

Những Tài Liệu Và  Kiện Lịch Sử Cách Mạng Miền Nam 1/11/63

 

 

Những Siêu Điệp Viên LLVT

 

 

Sự Thật GHPGVNTN “Vơ Lan Ái”  Ăn  Phân T́nh Báo Mỹ NED

 

 

Hiễm Họa Giặc Áo Đen La Mă

 

 

Đại Thắng Mùa Xuân 30/4/75

 

 

“Lính Đánh Thuê” QĐVNCH

 

 

 Lột Mặt Nạ DBHB Của NED

 

 

 

 

 

Trân Chung Ngọc

 

Charlie Nguyễn 

Hoàng Linh Đỗ Mậu

 

Hoàng Nguyên Nhuận

 

  Nguyễn Mạnh Quang

 

 

 Giuse Phạm Hữu Tạo

 

 

Nguyễn Đắc Xuân

 

 

Nhân Tử Nguyễn Văn Thọ

 

 

Thân Hữu  

 

 

Báo Trong Nước & Hải Ngoại

  

 

Trang Nối Kết

 

 

 

 

Websites trong nước

 

 

* Cong San

* Nhan Dan

* Cong An N.D.

* Lao Dong

* Thanh Nien

* Tuoi Tre

* Saigon G, P.

* VNA Net

* Voice of V.N.

* Dan Tri.

 

 

Websites hải ngoại

 

 

* Chuyen Luan.

* Sach Hiem

* Dong Duong Thoi Bao

* Giao Diem Online

* Charlie Nguyen

 

 

 

Từ Cuộc Khủng Hoảng Kinh Tế Toàn Cầu:

Càng Thấy Karl Marx Vĩ Đại

 

 

 

"Das Kapital" trở thành loại sách gối đầu giường.
Luận điểm cơ bản của chủ thuyết kinh tế thị trường - "Hăy để thị trường tự quyết và hành xử những vấn đề của nó" - đang lung lay nghiêm trọng khi vô số công ty, tập đoàn tư nhân khổng lồ của Mỹ và châu Âu giờ đây buộc phải chịu sự "bảo kê" của nhà nước. Đó là lư do tại sao ngày càng có nhiều ư kiến khơi dậy tư tưởng cũng như những phân tích mặt trái chủ nghĩa tư bản mà Karl Marx từng đưa ra cách đây hơn một thế kỷ...

 

 

Gần đây, trong giới nghiên cứu kinh tế học theo luận thuyết Karl Marx quyển “Das Kapital” (Tư bản luận) của ông đang trở thành sách gối đầu giường cho nhiều người phương Tây. Trong “Das Kapital”, Marx nhấn mạnh giới chủ làm giàu trên xương máu họ. Và giới trùm tư bản sẽ phải đổ sụp dưới sức nặng của những mâu thuẫn nội tại. Có vẻ như điều này hoàn toàn đúng với những ǵ đă xảy ra với tập đoàn tài chính bị phá sản mới đây Lehman Brothers cũng như nhiều tập đoàn tài chính tư bản khác. Chẳng phải tự nhiên mà trong bài viết gần đây trên Washington Post, tác giả Anthony Faiola đă đặt câu hỏi rằng liệu có phải chủ nghĩa tư bản Mỹ đang đến hồi cáo chung hay không? click Từ Cuộc Khủng Hoảng Kinh Tế Toàn Cầu: Càng Thấy Karl Marx Vĩ Đại

 

 

 

hân

 

 

 

 

Kỷ Niệm 33 Năm Chiến Thắng “ Điện Biên Trên Không ”

Và Sẽ Có Ngày Vui Chiến Thắng “ Điện Biên DBHB ”

     Kỷ niệm 33 năm chiến thắng “ Điện Biên Trên Không ” t ngày 18 đến 29 tháng 12 năm 1972. Đông Dương Thời Báo, sẽ cho lên mạng một số bài viết nói về chiến thắng Điện Biên Trên Không 72, trích từ trang nhà Quân Đội Nhân Dân và báo An Ninh Thế Gii: CUỘC QUYẾT ĐẤU LỊCH SỬ “ Điện Biên Phủ Trên Không ” ĐĂ DIỄN RA NHƯ THẾ NÀO?, của Đặng Vương Thông, báo An Ninh Thế Giới, số 309, ngày thứ Năm 12-12-2002 –  30 năm chiến thắng “ Điện Biên Phủ trên không ”: Hạ “ Thần tượng ” của không lực Mỹ của Đại Tướng Vơ Nguyễn Giáp, ngày 13 tháng 12 năm 1972, trang nhà QĐND – Lưới lửa pḥng không Hà Nội của Đỗ Lai Tiệp – Lợi thế pḥng không nhân dân của Nguyễn Thế Vỵ, trang nhà QĐND, ngày 24/12/05….

     Lợi thế pḥng không nhân dân ta là một ḷng thi đua bắn rơi trên 3 ngàn Phantom F4, hàng trăm chiến đấu cơ đủ loại F105, A6, F100…và nhất là 34 chiếc B52 và 5 chiếc tàng h́nh F111. Đă hạ “ Thần tượng ” của không lực Mỹ, tiêu diệt và bắt sống hàng ngàn giặc lái Mỹ, của trang sử oai hùng nhân dân ta đánh cho Mỹ cút – Diệm Thiệu nhào là toàn dân thi đua bắn rơi máy bay Mỹ càng nhiều là Bác càng khỏe, bởi chủ đạo Tư Tưởng Hồ Chí Minh là chỉ số tăng trưởng kinh tế trong nghèo khó với quyết tâm dành độc lập và thống nhất đất nước chứ không có tỳ vết tư tưởng cán ngố ngất ngơ mộng du  (WTO) Tổ Chức Thương Mại Thế Giới & Đầu Tư Ngoại Quốc…hiện nay.(Việt Nam không có ngoại thương với Mỹ)

 

    Tập kích đường không chiến lược vào Hà Nội, Hải Pḥng từ ngày 18 đến 29 tháng 12 năm 1972, nhưng trước sức mạnh ư chí nhân dân ta đang bện thi đua pḥng không nhân dân bắn rơi 81 máy bay (có 34 máy bay B-52, 5 máy bay F-111), nhiều chiếc rơi tại chỗ, tiêu diệt và bắt sống nhiều giặc lái, mà Binh chủng Pḥng không – Không quân canh cải “SAM 2” có khả năng bắn hạ B52 và tàng h́nh F111. Là chiến thắng vĩ đại bắn hạ B52, tức là bắn hạ “ Thần tương ” của không lực Mỹ, chưa có trang bị Bom và Máy bay chiến lược WTO và đầu tư ngoại quốc. Cho nên, chỉ có một và chỉ một Quân Đội Nhân Dân Việt Nam Anh Hùng, vang lừng những chiến công vĩ đại Quân Sử Thế Giới với những chiến thắng Điện Biên đánh cho đoàn quân thực dân xâm lược bá quyền Pháp-Mỹ tháo chạy bỏ quên đám tàn quân Việt gian Ngụy quân – Ngụy quyền bù nh́n VNCH, như Tôn Sĩ Nghị ngày nào năm xưa.

   

    Nhà nước và đảng CSVN hiện nay như những con nghiện chích Ma Túy WTO Và Đầu Tư Ngoại Quốc, không biết chết lúc nào, mà ngày ngày mong được nhận vào WTO và đầu tư ngoại quốc, đă và đang đánh mất chủ quyền và đế quốc Mỹ xía vào nội trị Việt Nam, sẽ tiến đến mất nước và đảng CSVN diệt vong.

 

    Đế quốc thực dân bá quyền xâm lược Mỹ là cái thá ǵ đối với Việt Nam, mà tập đoàn Việt gian Công giáo di dân kinh tế chống Cộng bằng mơm, gọi cuộc đi thăm Tây nguyên của phái đoàn Mỹ được nhà nước Việt Nam cho phép là đi thị sát và cho Cáo già đen Hồng Y Sepe Tổng trưởng Bộ Truyền Giáo tương đương Tổng trưởng Bộ Thuộc Địa Pháp đặt chân đến Việt Nam vào cuối tháng 11/05 vừa qua. Để mong cầu đế quốc Mỹ - Vatican ủng hộ Việt Nam được nhận vào WTO và đầu tư Việt gian phản quốc - phản đảng tiến nhanh tiến mạnh tăng tốc nổi loạn cách mạng đen.

 

    Kinh qua những hội nghị WTO có trên 169 thành viên và một số quan sát viên chưa là thành viên WTO trong đó có Việt Nam, tổ chức hội nghị hằng năm luân phiên trên các quốc gia thành viên WTO, đều bị hàng chục ngàn có khi lên đến hàng trăm ngàn người tham dự biểu t́nh chống chính sách kinh tế toàn cầu hóa của Mỹ đề xướng cách đây 20 năm nay, bởi những tổ chức chống chính sách kinh tế toàn cầu hóa thế giới ( WTO ) hợp cùng dân chúng quốc gia tổ chức hội nghị WTO là vạch trần âm mưu của những quốc gia giàu có phát triển vẫn c̣n bảo hộ mậu dịch - trợ giá nông phẩm hải sản - áp đặt thuế quan - hạn ngạch quota xuất cảng…đối với các tiểu quốc đang phát triển và chậm phát triển.

 

    Và nhất là lại lắm mồm ngăn chận hàng hóa  xuất cảng các tiểu quốc đang phát triển và chậm phát triển vào các quốc gia giàu  có phát triển như là: nhà nước (VN) trợ giá nông phảm và bông vải, không đủ chất lượng (hải sản), bán phá giá đồ gỗ và giày dép (VN)….để bảo vệ mậu dịch và nhân công của các quốc gia phát triển, không những thế các quốc gia phát triển đă trợ giá cho nông dân bằng cách mua nông phẩm với giá cao và bắt nông dân ngừng nuôi trồng vài tháng được hưởng trợ cấp lương.v.v….chứ không phải như một nữ cán bộ cao cấp nhà nước Việt Nam trong cuộc phỏng vấn đài BBC vào ngày 16 hay 17 tháng 12 năm 05 phát biểu như sau: “…vào sân chơi WTO chúng ta sẽ có cân lượng phát biểu sự b́nh đẳng mậu dịch toàn cầu và chống lại những áp đặt phi lư của các nước giàu có phát triển đối với các nước đang phát triển và chậm phát triển….”  (sic) ( sao bà ngây thơ thế, ĐDTB )  

 

    Hội nghị WTO chỉ là  sân chơi cho những nước giàu có phát triển úynh nhau tại hội nghị, đưa ra những biện pháp chế tài cấm vận và áp lực mậu dịch với nhau như là giữa Mỹ - Âu Châu - Nhật - Trung Quốc: trận chiến mậu dịch Chuối của Mỹ vào Âu Châu, để phản đối Mỹ đánh thuế 33% mậu dịch Sắt Thép Âu Châu (Đức) vào Mỹ ( miễn thuế quan 0% WTO ) và hàng may mặc và đồ chơi có chất lượng đẹp bền của Trung Quốc ào ạt giá rẽ ( phá giá ) ngập cả thị trường Mỹ - Âu Châu, đă làm cho những công ty may mặc Mỹ - Âu Châu đóng cửa và hàng triệu công nhân thất nghiệp, nhưng đành phải chấp nhận, để đổi lại là nhập vào Trung quốc hàng công nghệ kỹ thuật cao…và chỉ hứa hẹn bằng MƠM với các tiểu quốc thành viên WTO là các nước giàu có phát triển sẽ chấm dứt trợ giá nông phẩm - hải sản - bông vải…..cho nông dân và doanh nhân của họ, miễn thuế nhập khẩu ( 0% thuế WTO ), và không c̣n ngụy ngôn hàng hóa tiểu quốc là bán phá giá hay thiếu chất lượng…sẽ bàn trong nghị tŕnh hội nghị kế….v́ các tiểu quốc chẳng có tầm vóc kinh tế chiến lược để tạo áp lực trao đổi mậu dịch song phương như 8 quốc gia phát triển giàu có.

 

    Nhà nước và đảng CSVN, kinh qua những vụ kiện hàng Việt Nam bán phá giá tại Mỹ: cá Basa, hàng may mặc, đan tre và đồ gỗ…tuy Việt Nam chưa là thành viên WTO và kư hiệp ước song phương với Mỹ, mà đă điên đảo đảo điên như thế, đă được Ngài Thủ tướng Mă Lai Á Mahathir giận dữ nhận định: “ Người ta bảo chúng tôi phải mở cửa để cho giao thương và thương mại hoàn toàn tự do. Tự do cho ai? cho những kẻ đầu cơ xảo quyệt lưu manh?,”   ( We are told we must open up, that trađe and commence must be totally free,”  said Mahathir, the angry Malaysian prime minister: “ Free for whom? For rogue speculators? ”.)…không những thế con cáo già Soros đầu cơ tiền tệ đă kiếm ra bạc tỷ qua những ép buột tư bản, đă không ngần ngại, vạch trần những nguy hiểm của thị trường tự do“ Thị trường tiền tệ, bản chất của chúng không ổn định. Quá nhiều cạnh tranh và có ít hợp tác có thể gây nên những sự bất công và bất ổn đáng kể. Kẻ thù chính của sự mở cửa ( dân chủ ) không c̣n là cộng sản nữa mà chính là sự đe dọa của tư bản ” ( Financial markets are inherebtly unstable. Too much compentition and too little coorpoation can causeconsiderable inequities and instability. The main enemy of the open (  democratic ) society is not longer the communist, but tha capitalist threat )….Soros là một kinh tế gia cũng như nhiều nhà doanh nghiệp đều đồng ư là sự can thiệp của chính phủ vào nền kinh tế thị trường quốc gia thật sự cần thiết.

 

   Trong khi nhà nước và đảng th́ mộng du nghiện chích Ma Túy WTO Và Đầu Tư Ngoại Quốc, mong được nhận tấm thẻ Ma Túy WTO, đă đánh mất tự aí dân tộc – chủ quyền và xía vào nội tri quốc gia – sẽ mất nước bởi thực dân dế quốc Mỹ - Vatican, là cho phái đoàn đế quốc thực dân Mỹ thăm quan Tây Nguyên, kích động bọn phản loạn Tin lành tiếp tục nổi loạn chiếm hoàng triều cương thổ, thành lập quốc gia tự trị có trử lượng tài nguyên khoáng sản phong phú của núi rừng Trường Sơn. Và phái bộ Mafia Vatican do tên trùm đen Hồng Y Sepe Tổng trưởng  Bộ Truyền Giáo tương đương Bộ Thuộc Địa Pháp đặt chân đến Việt Nam và lại c̣n muốn áp đặt nhà nước ta cho Mafia Vatican kinh tài mở trường học…( Mexico là công giáo toàn ṭng vẫn c̣n cấm ngặt không cho mở trường học, nhà thương và không được mặc áo chùng đen ở những nơi công cọng ( chỉ ở nhà thờ)…) và quỳ lạy nhà nước ta cho Mafia Vatican được bang giao với VN, mà nhà nước và đảng ta xuyên suốt hơn 30 năm nay quá thấu hiểu âm mưu bang giao với Mafia Vatican chẳng có lợi ǵ về ngoại thương, trái lại rất nguy hại cho An ninh - Quốc pḥng với số giáo dân Việt gian ngu nghiện đạo cuồng tín ( đón đọc Dân số thực của Công giáo-Tin lành Việt gian) chỉ có gần 3 triệu luôn luôn âm mưu nổi loạn như Quỳnh Lưu ở Nghệ An, nhà thờ Vinh Sơn ở Tp. HCM, Trà Cổ ở Bà Rịa Vũng Tàu…mong được phong thánh ma đă bị nhà nước càng quét tiêu diệt, chứ không như hiện nay tên linh mục Việt gian  Lưu Minh Hoàng và giáo dân nổi loạn đ̣i đất ḍng Giuse ở Nha trang mà nhà nước trưng thu hay tự động hiến dâng toàn bộ giáo sản GHCGVN khắp miền Nam ( ăn cướp tài sản đất nước từ thời thực dân Pháp-Mỹ và Diệm Thiệu ) vào năm 1975, theo giáo lệnh của tên đại Việt gian TGM Nguyễn Văn B́nh, thế mà nhà nước VN không càng quét tiêu diệt như đă làm ở  Quỳnh Lưu, Vinh Sơn, Trà Cổ và Việt Bắc…lại phải tạm ngưng công tŕnh xây cất một thời gian.

 

    Tăng trưởng kinh tế Việt Nam hiện nay có chiều hướng tốt trên 7%, mà ngày nay nhân dân ta có đời sống cao hơn 3000% từ khi khởi xướng cách mạng Việt Minh CSVN tại Tân Trào Việt Bắc và những địa danh bất hủ như là Hang Bắc Phó, Điện Biên Phủ, Điện Biên Phủ Khe Sanh ở Quảng Trị và Điện Biên Phủ Trên Không ở Hà Nội - Hải Pḥng….quyết tâm dành độc lập thống nhất đất nước.

 

    Tấm thẻ  Ma Túy WTO Và Đầu Tư Ngoại Quốc chỉ là những cái tḥng lọng thắt cổ nhân dân ta vào ṿng nô lệ của đế quốc Mỹ, mà nhà nước và đảng ngất ngơ mộng tưởng sẽ tăng trưởng kinh tế vượt lên trên 10%. Thật vậy, kinh tế Việt Nam từ một anh què quặc bệnh tật nghèo xác xơ. Biết rơ thân phận ấy th́ chúng ta phải đi những bước vững chắc phát triển kinh tế và đời sống nhân dân thay đổi chuyển hóa xóa đói giảm nghèo lên đến lợi tức mỗi đầu người trên 10 triệu đồng VN mỗi năm và tiến măi …chứ không đột biến tham vọng khùng điên con cóc trở thành con ḅ mà thể chất và nội lực kinh tế Việt Nam có được bao nhiêu?

 

    Con đường vào WTO do nhân dân ta quyết định chứ không phải van xin cáo già tư bản ban cho tấm thẻ thành viên WTO. Muốn được thế chúng ta phải ổn định An Ninh & Kiện Toàn Chính Trị Tổ Quốc là tận diệt những âm mưu phản loạn DBHB của giặc áo đen CGVN-Vatican và giặc Tin lành,     

 

    Thành quả tăng trưởng kinh tế trên 7% là một huyền thoại của nhân dân ta do nội lực bền vững của  chúng ta mà thôi. Hăy tự chế và xét lại những thành quả tăng trưởng để tránh thảm trạng tăng trưởng kinh tế Trung Quốc không c̣n kiểm sóat ( control ) đă tạo ra bao nhiêu tai nạn cướp đi hàng trăm ngàn sinh mạng hằng năm - ô nhiễm môi sinh….

 

     Điện Biên Phủ DBHB, toàn dân và toàn đảng phải hoàn thành An ninh Chính trị Quốc pḥng là tận diệt âm mưu nổi loạn Cách Mạng Đen của giặc áo đen bản địa CGVN-Vatican và giặc Tin lành. Th́ con đường đi vào WTO của nhân dân có tầm vóc kinh tế chiến lược ở sân chơi WTO có cân lượng phát biểu b́nh đẳng mậu dịch toàn cầu…. 

 

ĐDTB, ngày 18/12/05    

 

 

30 năm chiến thắng "Điện Biên Phủ trên không":

 Hạ "Thần tượng" của không lực Mỹ

 

Đại Tướng Vơ Nguyên Giáp

 

 

Hà Nội, tháng 12-1972.

           

Nhiệt độ xuống thấp hơn mọi năm. Cái rét mùa đông cộng vào cái vắng lặng của ba mươi sáu phố phường vừa được lệnh triệt kiên để sơ tán, càng làm cho thời tiết thêm giá buốt.

           

Cuộc đàm phán giữa Việt Nam và Hoa Kỹ ở Pa-ri, thủ đô nước Pháp, đang ở bước gay go. Sau những tháng ráo riết vận động bầu cử với vai tṛ "ngoại giao con thoi" và lời hứa mang lại ḥa b́nh, Ních-xơn ở lại Nhà trắng nhiệm kỳ hai. Ở Sài G̣n, ngụy quyền Nguyễn Văn Thiệu run sợ trước những điều khoản bất lợi cho chúng trong thỏa thuận giữa ta và Mỹ ngày 18-10-1972, phản ứng quyết liệt với chủ Mỹ.

 

            Các cuộc họp giữa các bên cuối tháng 11 và đầu tháng 12 không đạt kết quả nào. Trong thời gian này, Mỹ cấp tốc vận chuyển cho Thiệu một khối lượng vũ khí và phương tiện chiến tranh bằng cả một năm trước đó.

 

            Để xoa dịu Thiệu và mặc cả với ta, Ních-xơn trở mặt, ngang ngược đ̣i sửa lại nhiều điều khoản trong bản dự thoả hiệp định, lúc này tưởng chừng sắp kư kết sau hơn ba năm đàm phán tại trung tâm Hội nghị quốc tế trên đại lộ Klêbe.

 

            Tất nhiên, ta không chấp nhận.

 

            T́nh h́nh rất khẩn trương. Đă mấy ngày liền, anh Văn Tiến Dũng và tôi thường về nhà muộn, có khi ở lại Tổng hành dinh làm việc đến tận nửa đêm.

 

            Diễn biến trên mặt trận ngoại giao dự báo sẽ có những diễn biến mới trên mặt trận quân sự. Chúng tôi chỉ thị cho các cơ quan quân báo, tác chiến thường xuyên báo cáo t́nh h́nh các chiến trường và yêu cầu Bộ Ngoại giao thông báo kịp thời những động thái ở hội nghị Pa-ri. Ghi sâu lời dặn của Bác Hồ đầu năm 1968 khi Người đến thăm Bộ tư lệnh Pḥng không-Không quân: "Sớm muộn rồi đế quốc Mỹ cũng đưa B52 ra đánh Hà Nội, rồi có thua nó mới chịu thua"(1), hướng phán đoán là Mỹ có thể mang máy bay ném bom chiến lược B52, con chủ bài cuối cùng ra mặc cả với ta, đánh sâu vào hậu phương miền Bắc.

 

            Trải qua tám năm chống chiến tranh phá hoại của Mỹ, quân và dân ta đă có nhiều chiến công và kinh nghiệm. Nhưng với B52 th́ quá ít.

 

            Nhớ lại giữa năm 1965, Mỹ bắt đầu dùng B52 đánh phá một số căn cứ của ta ở miền Nam. Ngày 12-4-1966, lần đầu tiên Mỹ dùng B52 đánh ra miền Bắc ở đèo Mụ Giạ (Quảng B́nh), trục đường số 12, cửa khẩu Việt-Lào. Ngay khi đó, Bác Hồ đă giao nhiệm vụ cho anh Đặng Tính, Chính ủy Quân chủng Pḥng không- Không quân nghiên cứu cách đánh B52. Quyết tâm bắn rơi B52 được đề ra từ đây. Tháng 5-1966, trung đoàn tên lửa 238 được điều vào Vĩnh Linh để nghiên cứu đánh B52. Tại đây, ngày 17-9-1967, trung đoàn này bắn rơi chiếc B52 đầu tiên.

 

            Từ tháng 2-1968, Quân ủy Trung ương dự kiến Mỹ có thể dùng B52 leo thang đánh vào Hà Nội, Hải Pḥng và đă giao nhiệm vụ cho Bộ tư lệnh Quân chủng Pḥng không- Không quân xây dựng  kế hoạch tác chiến. Suốt thời gian đó, nhiều đoàn cán bộ Pḥng không- Không quân cùng một số trung đoàn tên lửa và biên đội không quân tiêm kích được cử vào nghiên cứu cách đánh B52 trên vùng trời Quân khu IV. Đặc biệt, từ tháng 5-1972, để gây sức ép với ta trên bàn đàm phán, Ních-xơn ra lệnh mở chiến dịch không quân Lainbếchcơ (Tiền vệ), dùng B52 trút hàng trăm ngàn tấn bom ḥng ngăn chặn sự chi viện mạnh mẽ của miền Bắc cho miền Nam. Đây là dịp để ta nghiên cứu cách đánh loại máy bay chiến lược này của Mỹ.

 

            Việc nghiên cứu chuẩn bị kế hoạch đánh B52 được triển khai gấp rút và đă căn bản hoàn thành vào đầu tháng 9-1972. Dựa vào kinh nghiệm rút ra từ thực tiễn chiến đấu và những hiểu biết ngày càng nhiều về vũ khí, khí tài và thủ đoạn hoạt động của địch, tài liệu “Cách đánh B52” sau nhiều lần bổ sung, hoàn chỉnh, đă góp phần nâng cao chất lượng huấn luyện chiến đấu  của bộ đội. Cũng cần nói thêm rằng, mặc dù sự giúp đỡ của Liên Xô về vũ khí, kỹ thuật là quư báu và có hiệu quả, nhưng từ năm 1969, bạn không viện trợ thêm một quả đạn tên lửa nào. Điều đó đ̣i hỏi cán bộ, chiến sĩ ta phải ra sức phát huy sáng kiến, cải tiến kỹ thuật, nâng cao hiệu suất chiến đấu của vũ khí, khí tài có trong tay.

 

            Ngày 22-11-1972, trung đoàn tên lửa 263 ở tây Nghệ An bắn hạ một B52. Chiếc máy bay rơi ở phía tây Na-khom-pha-nom, cách căn cứ U-ta-pao (Thái Lan) 64km. Hăng thông tấn Mỹ UPI buộc phải thú nhận tin này. Tuy không bắn rơi máy bay tại chỗ, nhưng lư thuyết sáng tạo bước đầu đă được thực tiễn kiểm nghiệm.

 

            Các báo cáo của Cục Quân báo trong giao ban hàng ngày ở Bộ Tổng tham mưu cho thấy địch đang ráo riết chuẩn bị: thành lập bộ chỉ huy hợp nhất không quân chiến lược chỉ huy căn cứ U-ta-pao (Thái Lan) và căn cứ An-đéc-xơn (Gu-am); tập trung quá nửa số B52 của không quân Mỹ vào hai căn cứ này; bố trí máy bay tiếp dầu KC135, máy bay trinh sát và gây nhiễu điện tử ở căn cứ Su-bích (Phi-líp-pin).

 

            Cục Tác chiến được lệnh trực ban 24 trên 24 giờ.

 

            Ngày 24-11, anh Văn Tiến Dũng xuống Bộ tư lệnh Quân chủng Pḥng không- Không quân duyệt phương án đánh B52 của lực lượng pḥng không Hà Nội và chỉ thị chậm nhất đến ngày 3-12 phải hoàn tất mọi công tác chuẩn bị.

 

            Các trận địa pḥng không của cả ba thứ quân khẩn trương triển khai sẵn sàng chiến đấu.

 

            Trong buổi giao ban ngày 18-12-1972, Cục 2 (2) báo cáo: Hồi 5 giờ sáng, ta bắt được tin của địch từ sân bay hỏi: "Trực thăng hôm nay cấp cứu ở đâu?". Trưa hôm ấy, một máy bay RF4C bay qua Hà Nội báo về căn cứ: "Thời tiết quanh Hà Nội hoạt động được". Trên bầu trời khu IV, hoạt động của không quân địch đột ngột giảm xuống, đặc biệt không có tốp B52 nào. Tất cả các đài rađa của mạng cảnh giới mở máy trực ban đều không có nhiễu tích cực. Đây là những dấu hiệu không b́nh thường, chỉ một ngày sau khi bộ đội Pḥng không- Không quân được lệnh bước vào trạng thái sẵn sàng chiến đấu cao.

 

            Chiều ngày 18-11-1972, chiếc chuyên cơ BH195 (3) đưa anh Lê Đức Thọ về nước đáp xuống sân bay Gia Lâm lúc 16 giờ 45 phút. Cùng khoảng thời gian ấy, Ních-xơn gửi công hàm như một tối hậu thư, hạn trong 72 giờ ta phải trở lại đàm phán theo những điều kiện của Mỹ.

 

            19 giờ 10 phút. Trong pḥng làm việc của tôi tại Tổng hành dinh, tiếng chuông điện thoại reo vang từ một trong bốn chiếc máy có chế độ ưu tiên số 1.

 

            Tiếng nói của đồng chí trực ban tác chiến nghe rất rơ:

 

            - Báo cáo thủ trưởng, B52 đă cất cánh từ Gu-am, U-ta-pao... Nhiều tốp bay dọc sông Mê-kông lên phía bắc... Các lực lượng pḥng không- không quân đă sẵn sàng, vào cấp 1 xong.

 

            Mấy phút sau, c̣i báo động rú lên từng hồi.

 

            19 giờ 45 phút. Có tiếng bom nổ ở phía xa xa... Bộ tư lệnh Pḥng không- Không quân báo cáo: máy bay địch đang đánh phá sân bay Ḥa Lạc. Tiếp theo đó, nhiều tốp B52 vào đánh các sân bay Nội Bài, Gia Lâm. Tiếng ầm ́ khô và nặng của động cơ máy bay B52 mỗi lúc một rơ dần. Những vầng lửa lóe lên, chớp giật liên hồi. Theo sau là những tràng tiếng nổ long trời. Rồng lửa Thăng Long nối nhau bay vút lên không trung, đan những vệt sáng màu da cam giữa màn đêm Hà Nội.

 

            Cơ quan Tổng hành dinh làm việc hối hả.

 

            Tôi yêu cầu Bộ Tổng tham mưu cứ 5 phút báo cáo một lần.

 

            Cục 2 báo cáo: Ních-xơn đă ra lệnh bắt đầu chiến dịch Lainbếchcơ II, dùng máy bay chiến lược B52 từ các căn cứ Mỹ ở Thái Lan, Gu-am, Phi-líp-pin tiến công Hà Nội, trong khi các máy bay cường kích F111 tiến công các sân bay gần đó. Chiến dịch này đă được Ních-xơn, Kít-xinh-giơ và tướng Hây (Haig) bàn bạc, quyết định tại pḥng Bầu dục ở Nhà Trắng ngày 14-12. Để thực hiện kế hoạch này, Bộ chỉ huy sư đoàn không quân chiến lược lâm thời số 57 được thành lập. 50 máy bay KC-135 để tiếp dầu cho B52 được điều thêm sang Phi-líp-pin. Trên vịnh Bắc Bộ, năm tàu sân bay đang hoạt động.

 

            Cục Tác chiến khẩn trương nắm t́nh h́nh, liên tiếp chuyển lệnh cho Bộ tư lệnh Pḥng không-Không quân.

 

            20 giờ 20 phút. Chuông điện thoại đổ hồi. Ở đầu dây bên kia là đồng chí Nguyễn Quang Bích, Phó tư lệnh Pḥng không-Không quân:

 

            - Báo cáo Đại tướng, hồi 20 giờ 16 phút, tiểu đoàn 59, trung đoàn tên lửa 261 bộ đội pḥng không Hà Nội bắn rơi tại chỗ một chiếc B52.

 

            Tôi hỏi:

 

            - Có đúng B52 không?

 

            - Báo cáo, đúng là B52.

 

            Một lát sau, đồng chí Nguyễn Quang Bích báo cáo cụ thể: Đây là chiếc B52G cất cánh từ Gu-am. Nó rơi xuống xă Phù Lỗ, huyện Đông Anh, ngoại thành Hà Nội.

 

            Tin chiến thắng xé toang bầu không khí căng thẳng. Tổng hành dinh náo nức trong niềm vui được thấy "con ngáo ộp" B52 không c̣n là "bất khả xâm phạm" trước những con "rồng lửa Thăng Long".

 

            Tôi bước ra ngoài Sở chỉ huy. Trời rét đậm và mưa bụi. Nhưng ḷng tôi ấm áp lạ thường.

 

            Trong đêm 18, rạng 19-12, tiểu đoàn 77, trung đoàn tên lửa 257 bắn hạ chiếc B52 thứ hai. Máy bay rơi tại chỗ trên cánh đồng xă Tân Hưng, huyện Thanh Oai, tỉnh Hà Tây.

 

            Một sự trùng hợp lịch sử: Hà Nội lại nổi lửa diệt thù đúng vào ngày Thủ đô vùng lên kháng chiến, ngày 19-12-1946, hai mươi sáu năm sau.

 

--------------------------------------------

 

            (1) Hồ Chí Minh. Biên niên những sự kiện và tư liệu về quân sự. NXB Quân đội nhân dân, Hà Nội 1990, tr24.

 

            (2) Cục Quân báo.

 

(3) Đây là chiếc chuyên c trước đó dành cho Chủ tịch Hồ Chí Minh, nên được mang kư hiệu BH (Bác Hồ) và ngày sinh của Người (19-5)

 

* Trích từ hồi ức Tổng hành dinh trong mùa xuân toàn thắng-NXB Chính trị quốc gia-Hà Nội-2000. Đầu đề của Ṭa soạn

 

Trích Sự Kiện & Nhân Chứng

Ngày 13 tháng 12 năm 2002

ĐDTB, ngày 18/12/05 

 

 

Lưới lửa pḥng không Hà Nội

 

Để cứu văn nguy cơ chiến lược "Việt Nam hóa chiến tranh" sắp thất bại, Mỹ mở cuộc hành quân Lai-nơ-bếch-cơ II, tập kích đường không chiến lược vào Hà Nội, Hải Pḥng (từ ngày 18 đến 29-12-1972). Lực lượng sử dụng gồm 193 máy bay chiến lược B-52, tức 46% tổng số máy bay B-52 mà Mỹ có. Đây là loại máy bay 8 động cơ phản lực, có thể bay cao 16km, bay xa 12.000km, với 30 tấn bom, hay 12 đến 20 tên lửa hành tŕnh, hoặc 8 tên lửa hành tŕnh “tàng h́nh”, 4 pháo 20mm, các máy phát hiện ra-đa đối phương, các máy bay gây nhiễu, các "tên lửa nhử mồi" (nhằm vô hiệu hóa khí tài, tên lửa của ta, bảo đảm an toàn đến mức cao nhất cho B-52)... Mỹ sản xuất B-52 nhằm sử dụng cho chiến tranh hạt nhân quy mô lớn và là loại vũ khí linh hoạt nhất trong bộ ba vũ khí chiến lược (tên lửa chiến lược, tàu ngầm hạt nhân và máy bay chiến lược B-52). Bảo vệ và hỗ trợ cho B-52 là 1.000 máy bay chiến thuật, tức 31% tổng số máy bay chiến thuật của Mỹ (trong đó có 2 biên đội với 48 máy bay "tàng h́nh cánh cụp, cánh x̣e" F-111), cùng các máy bay tiếp dầu (KC-135), chỉ huy báo động sớm (E-2A, C-130E), trinh sát (SR-71), tác chiến điện tử (EC-121, EB-66, EA-3A, EA-6B) và các khí tài điện tử gây nhiễu hiện đại khác. Với cả guồng máy tác chiến đồng bộ và tính năng ưu việt của vũ khí như thế, Mỹ nắm chắc phần thắng v́ cho rằng tên lửa "SAM-2" của ta không thể nào "với tới" được và lạc quan động viên các phi công: "Cứ bám đuôi nhau mà "vào", rồi lại sẽ "đi về đầy đủ"”. Thủ đoạn đánh của chúng là: ồ ạt, tập trung, liên tục và "rải thảm". Trong đợt 1 (18 đến 24-12-1972) địch dùng 129 lần chiếc B-52, trên 160 lần chiếc máy bay chiến thuật. Đợt 2 (26 đến 29-12-1972), địch dùng 120 lần chiếc B-52. Cả 2 đợt (12 ngày đêm) địch dùng 663 lần chiếc B-52, 3.884 lần chiếc máy bay chiến thuật trút xuống miền Bắc, gần 20.000 tấn bom... Riêng ở khu vực Hà Nội có tới 66% tổng số lần xuất kích của B-52 (444/636 lần chiếc) và 1.004 lần chiếc máy bay chiến thuật, trút xuống 9.700 tấn bom đạn.

 

Địch hy vọng sẽ đè bẹp sự kháng cự của ta, nhưng chúng đă lầm. Quân dân ta dưới sự lănh đạp của Đảng, đă sẵn sàng và giáng trả chúng đích đáng: Đêm đầu (đợt 1) ta bắn rơi 2 máy bay B-52... Đêm đầu (đợt 2) ta bắn rơi 8 máy bay B-52. Cả chiến dịch pḥng không Hà Nội-Hải Pḥng (nhiều nước gọi là "trận Điện Biên Phủ trên không"), ta bắn rơi 81 máy bay (có 34 máy bay B-52, 5 máy bay F-111), nhiều chiếc rơi tại chỗ, tiêu diệt và bắt sống nhiều giặc lái. Trong thành tích chung đó, bộ đội tên lửa bắn rơi 30 máy bay B-52, lực lượng pḥng không dân quân tự vệ bắn rơi 11 máy bay chiến thuật, có 2 chiếc F-111. Leđơ, Bộ trưởng Bộ Quốc pḥng Mỹ phải thừa nhận: Đây là lần đầu tiên trong lịch sử cuộc chiến tranh Việt Nam, lực lượng máy bay B-52 của Bộ chỉ huy không quân chiến lược Mỹ đă vấp phải một hệ thống pḥng không có hiệu lực đến như thế.

 

Trước tổn thất lớn trong một thời gian ngắn, Mỹ buộc phải tuyên bố ngừng ném bom từ bắc vĩ tuyến 20 trở ra, nối lại cuộc ḥa đàm và chính thức kư Hiệp định Pa-ri (27-1-1973) chấp nhận rút quân, tôn trọng độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lănh thổ nước ta...

 

Đánh thắng cuộc hành quân Lai-nơ-bếch-cơ II là do ta đă nhận định đúng t́nh h́nh và tổ chức được thế trận pḥng không mạnh, chặt, liên hoàn đă dàn dựng xung quanh và trong Hà Nội, với lực lượng: 3 trung đoàn tên lửa, 6 trung đoàn pháo, 1 trung đoàn ra-đa... Lực lượng dân quân tự vệ có 109 khẩu pháo từ 37 đến 100mm và hơn 1.300 súng máy các loại. Riêng ở Hà Nội có 741 khẩu pháo và súng máy, hơn 4 vạn súng bộ binh, tổ chức thành 71 trận địa pháo tập trung, 1.122 tổ bắn máy bay và 414 đài quan sát pḥng không nhân dân.

 

Nghệ thuật pḥng không nhân dân của trận "Điện Biên Phủ trên không" đă khiến cho địch bị phát hiện từ xa (bằng mắt, tai con người và bằng khí tài hiện đại); bị đánh trên tất cả hướng, các cự li, các tầm (thấp, trung, cao), bằng các loại vũ khí pḥng không (máy bay, tên lửa, pháo và súng máy nhiều cỡ ṇng) và cả súng bộ binh, bởi bộ đội chủ lực, bộ đội địa phương, dân quân tự vệ... bằng các cách đánh rất phong phú, sáng tạo, phù hợp với t́nh h́nh địch, địa h́nh, tính năng của vũ khí và khả năng của từng đơn vị. Với lực lượng, thế trận, tổ chức và nghệ thuật như thế, ta đă sớm giành lại quyền chủ động cả về chiến lược và chiến thuật.

 

Trích Quốc pḥng-An ninh,QĐND, ngày 24/12/05

ĐỖ LAI TIỆP

ĐDTB, ngày 24/12/05

 

Lợi thế pḥng không nhân dân

 

Pḥng không nhân dân (PKND) là một bộ phận của chiến tranh nhân dân được h́nh thành trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược và phát triển trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Đỉnh cao của PKND là trong chiến dịch "Điện Biên Phủ trên không", những ngày cuối tháng 12-1972, đập tan cuộc tập kích chiến lược đường không bằng máy bay B.52 của Mỹ vào Hà Nội, Hải Pḥng của quân và dân ta.

 

Nội dung cơ bản nhất của PKND là tổ chức pḥng tránh và đánh trả v́ địch chủ yếu sử dụng lực lượng không quân lớn, hiện đại nhất để tiến công ta, hy vọng lực lượng không quân có thể thay thế hiệu lực chiến đấu của lục quân. Biện pháp và thủ đoạn của địch (phổ biến trong cuộc chiến tranh phá hoại miền Bắc của Mỹ trước đây) là đi đôi với các cuộc đánh phá ác liệt bằng không quân, chúng c̣n cho hải quân thả ḿn phong tỏa các cảng biển; từ leo thang từng bước đến tiến công ồ ạt các thành phố, thị xă lớn, các tuyến giao thông thủy bộ, các cơ sở kinh tế, văn hóa, các vùng đông dân, hệ thống đê điều, đập nước... ḥng lấy kỹ thuật và chiến thuật cứu văn sự bị động về chiến lược trên chiến trường.

 

Về ta, kinh nghiệm thực tế trong chống chiến tranh phá hoại của Mỹ trên miền Bắc nước ta cho thấy, trên cơ sở một cuộc chiến tranh nhân dân, PKND đă nhanh chóng h́nh thành với đầy đủ yêu cầu và nội dung của một cuộc chiến tranh nhân dân chống chiến tranh phá hoại của địch. Đấy là, toàn dân vừa đánh không quân, vừa đánh hải quân địch; toàn dân làm công tác pḥng tránh; toàn dân làm công tác giao thông vận tải trên bộ, trên sông và trên biển; toàn dân vừa chiến đấu vừa sản xuất; toàn dân vừa bảo vệ hậu phương vừa phục vụ tiền tuyến.

 

Về chiến đấu và sẵn sàng chiến đấu, các mặt bắn máy bay và tàu chiến, chống biệt kích và tập kích, chống phá hoại trật tự trị an, chuẩn bị đánh địch đổ bộ lớn bằng lục quân... đều là nội dung PKND phải triển khai, tiến hành. Kinh nghiệm chống chiến tranh phá hoại của Mỹ cho thấy, địch thả ḿn phong tỏa cảng biển, cắt phá giao thông, ném bom bừa băi xuống các thành phố, thị xă, thị trấn, các khu công nghiệp, vùng đồng bằng và rừng núi... th́ chiến tranh nhân dân của ta lại càng phát triển rộng khắp trên các địa bàn: trên sông biển cũng như trên đất liền, từ thành thị đến nông thôn, từ vùng ven biển đồng bằng, đến vùng trung du, miền núi. Những khả năng và sở trường của quân và dân ta trên từng địa bàn, đều được tận dụng và phát  huy cao độ.

 

Về mặt tác chiến cho thấy, địch dùng số lượng lớn máy bay các loại đánh phá ồ ạt trên khắp các địa phương th́ ta đă đồng thời triển khai lưới lửa toàn quân và toàn dân đánh máy bay địch trên các địa bàn. Lực lượng pḥng không - không quân của bộ đội chủ lực gồm các đơn vị pháo cao xạ, không quân, tên lửa tinh nhuệ, kết hợp chặt chẽ với lực lượng pḥng không địa phương, của dân quân, tự vệ đă tạo nên một lưới lửa bắn máy bay vừa có trọng điểm, vừa rộng khắp, cả tầm cao và tầm thấp, có hiệu lực rất lớn. Không quân Mỹ dùng kỹ thuật hiện đại, thủ đoạn đánh phá xảo quyệt ḥng phá hoại lớn, nhưng quân và dân ta đă phát triển nhiều cách đánh phong phú, sáng tạo, đạt hiệu suất cao, bắn rơi cả máy bay chiến lược lẫn máy bay chiến thuật hiện đại. Không quân, bộ đội tên lửa, bộ đội cao xạ của ta đều có những trận địa đánh địch xuất sắc. Lưới lửa tầm thấp của dân quân, tự vệ đều đạt hiệu suất chiến đấu cao, bắn rơi đủ loại máy bay địch (bất luận chúng vào ban ngày hay ban đêm) từ máy bay A.6, F.4, F.111 đến B.52.

 

Khi các phương tiện chiến tranh hiện đại, vũ khí công nghệ cao phát triển th́ vai tṛ của tiến công đường không ngày càng được nâng cao trong chiến tranh. Từ một biện pháp hỗ trợ cho tác chiến trên bộ trở thành biện pháp tác chiến chiến lược quan trọng để đạt mục đích chiến tranh, ngày nay tiến công đường không trở thành biện pháp tác chiến quyết định đến tiến tŕnh và kết cục của chiến tranh. V́ thế, phương thức tổ chức pḥng tránh và đánh trả của PKND phải được nâng cao hơn nữa để phù hợp với điều kiện mới. Tổ chức pḥng tránh và đánh trả phải là hoạt động của toàn dân, toàn quân. Việc pḥng tránh phải hết sức chủ động, nhằm bảo toàn tiềm lực chiến tranh, duy tŕ sự ổn định về kinh tế, chính trị, xă hội, tạo nền tảng cho hoạt động đánh trả. Kiên quyết đánh trả tiến công đường không của địch là hoạt động tác chiến của tất cả các lực lượng vũ trang, lấy lực lượng pḥng không-không quân làm ṇng cốt đồng thời phát huy tối đa khả năng tác chiến của tất cả các lực lượng vũ trang có trang bị vũ khí đánh địch trên không. Phải coi chống tiến công đường không là một vấn đề có ư nghĩa chiến lược của đất nước.

                                                             

Trích Quốc pḥng- An ninh, QĐND, ngày 24/12/05

Nguyễn Thế Vỵ

ĐDTB, ngày 24/12/05.

 



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend