TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN TRONG NƯỚC VÀ HẢI NGOẠI QUYẾT TÂM 
CÙNG QUÂN ĐỘINHÀ NƯỚC VIỆT NAM HOÀN THÀNH ƯỚC MƠ DÂN TỘC LÀ CHIẾN THẮNG ĐIỆN BIÊN VĂN HÓA:
GIẢI HOẶC VÀ GIẢI TRỪ GIẶC ÁO ĐEN VATICAN, GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊAGIẶC TIN LÀNH

CON CỪU “CLONE” LÊ CHIÊU THỐNG HOÀNG MINH CHÍNH


ĐDTB: Trích đoạn bài viết THIỀN SƯ NHẤT HẠNH CHIẾN TRANH – NHÂN QUYỀN - DÂN CHỦ (PHẦN III : TỰ DO-NHÂN QUYỀN-DÂN CHỦ)của giáo sư Trần Chung Ngọc, trên trang nhà Giao Điểm, tháng 11/2005, về con cừu “Clone” Lê Chiêu Thống Hoàng Minh Chính, là một trong những con cừu “Clone” Lê Chiêu Thống Đỗ Nam Hải, Nguyễn Đăng Quế, Trần Khuê, Phạm Quế Dương, Phạm Hồng Sơn, Hà Sĩ Phu, Tiêu Dao Bảo Cự, Lê Chí Quang, Nguyễn Vũ B́nh, Lê Quang Liêm…Giáo Hội Công giáo – Tin Lành Việt Gian…sư Việt gian Quảng Độ, Huyền Quang…trong nước và hải ngoại đại Việt gian Nguyễn Gia Kiểng, Đoàn Viết Hoạt, Nguyễn Quốc Quân, Bùi Tín, Vũ Thư Hiên, Nguyễn Chí Thiện, Hoàng Dế & Hoàng Dậu Vơ Văn Lan Ái, anh em nhà Thông ngôn Petrús Nguyễn Ngọc Bích, nhóm Mỹ Con Đỗ Ngọc Yến-Lê Văn Khoa-Bùi Diễm, du sinh t́nh báo Hoàng Đức Nhă-Huỳnh Văn Lang….đă và đang tranh đấu và vận động đế quốc Mỹ ( chiến bại Việt Nam ) cho Việt Nam có được Tự Do – Dân Chủ - Nhân Quyền - Tự Do Tôn Giáo ….như đế quốc Mỹ đă giải phóng và đem dân chủ tự do diệt chủng cho nhân dân Iraq hiện nay

 

                                  

 

                                  "Clone" Lê Chiêu Thống Hoàng Minh Chính        

 

CON CỪU “CLONE” LÊ CHIÊU THỐNG HOÀNG MINH CHÍNH

LÀ MỘT TRONG NHỮNG CON CỪU “CLONE” LÊ CHIÊU THỐNG CỦA MỸ

 

Tự Do-Nhân Quyền-Dân Chủ là những vấn đề sôi bỏng trong thời buổi ngày nay.   Nhất là khi chúng là những sản phẩm mà Mỹ muốn xuất cảng và áp đặt trên toàn thế giới, ngoài Wal Mart, Starbuck, Coca Cola, McDonald, và phim ảnh Holywood phần lớn là về t́nh dục và bạo lực (sex and violence), và tất nhiên, theo sách lược đa chuẩn (multi-standard) cố hữu của Mỹ.  Vài người Việt Nam nổi tiếng, tiếng xấu hay tiếng tốt, xin khoan nói, như Nguyễn Văn Lư, Hoàng Minh Chính, Phạm Hồng Sơn v..v.. ở trong nước, Nguyễn Gia Kiểng, Vơ Văn Ái v..v.. ở ngoài nước, cũng đang tích cực tranh đấu để cho Việt Nam có được Tự Do-Nhân Quyền-Dân Chủ, theo quan niệm về Tự Do-Nhân Quyền-Dân Chủ của Mỹ, v́ đối với họ, tự do và dân chủ chỉ có một, cái “một” này là “một” của Mỹ, và lấy nền văn hóa Tây phương làm tiêu chuẩn văn hóa cho cả thế giới (Nguyễn Gia Kiểng).  Chỉ có điều, trên cái thế giới này, chẳng làm ǵ có một khuôn mẫu Tự Do-Nhân Quyền-Dân Chủ chung cho cả thế giới.  Do đó, lấy quan niệm về Tự Do-Nhân Quyền-Dân Chủ của Mỹ, hay của bất cứ nước nào trên thế giới, hoặc coi nền văn hóa Tây phương là khuôn mẫu văn hóa, để ḥng áp đặt trên đất nước Việt Nam là chuyện làm lố bịch, ngu ngơ của những trí thức dỏm, tay sai, vọng ngoại một cách hẹp ḥi mù quáng.  

Ngoài những trí thức dỏm với những lư thuyết dỏm về Tự Do-Nhân Quyền-Dân Chủ như trên, nh́n vào những hành động cụ thể của một số người hăng say nhất ở hải ngoại tranh đấu cho Tự Do-Nhân Quyền-Dân Chủ ở trong nước, tôi có cảm tưởng là, không phải là họ tranh đấu cho Tự Do-Nhân Quyền-Dân Chủ, mà là chống bất cứ cái ǵ của Việt Nam, nấp sau chiêu bài chống Cộng và chiêu bài tranh đấu cho Tự Do-Nhân Quyền-Dân Chủ, nhưng thực chất là nhân danh nước Chúa chống nước Việt Nam.    Đúng vậy, bất cứ người nào, hay đoàn thể nào, từ Việt Nam ra ngoại quốc [trừ mấy ông Giám mục, Linh mục Công Giáo tấp nập xuất ngoại để moi tiền giáo dân], bất kể thuộc giới nào có đôi chút ảnh hưởng đến quần chúng: tôn giáo khác Công giáo, văn nghệ sĩ, ca nhạc, thơ văn, kịch nghệ v..v.. cũng đều bị chống.  Nói cách khác, không phải là họ chống Cộng Sản mà là chống toàn thể nước Việt Nam, chống văn hóa Việt Nam, chống một cách hung hăng vô lối, chống một cách cuồng tín, hạ cấp, và nhất là chống một cách phi Tự Do-Nhân Quyền-Dân Chủ.  [Xin đọc những bài “Khủng Bố Ca Sĩ”, “Xin Đừng Hăm Dọa Chúng Tôi”, “Biểu T́nh Lạc Mục Tiêu” v..v.. trên trang nhà Chuyển Luân].  Tôi không thể không tự hỏi: “Thật ra những người này có hiểu thế nào là Tự Do-Nhân Quyền-Dân Chủ hay không?  Phải chăng họ đă bị điều động bởi một thế lực đen đă nổi tiếng là phi dân tộc và đang tiếp diễn màn phản dân tộc ở hải ngoại?”  Ở trong nước, họ thường đồng nhất hóa vài nhân vật trong tôn giáo là chính tôn giáo: Nguyễn Văn Lư, Chân Tín v..v.. chính là Công Giáo, Nguyễn Hồng Quang chính là Tin Lành, Thích Quảng Độ, Thích Tuệ Sỹ chính là Phật Giáo v..v.., đồng nhất hóa chính trị của vài cá nhân như Phạm Hồng Sơn, Hoàng Minh Chính, Tiêu Dao Bảo Cự v..v.. là chính trị của cả dân tộc, và ở hải ngoại, đồng nhất hóa vài hành động ngu ngơ vô trí tuệ của một số nhỏ cực đoan, cuồng tín,  chính là hành động của toàn thể cộng đồng người Việt hải ngoại, không cần để ư đến sự chia rẽ sâu đậm giữa các tổ chức, hội đoàn ở hải ngoại, và sự thờ ơ của tuyệt đại đa số người Việt di cư..

Thực chất sự tranh đấu cho Tự Do-Nhân Quyền-Dân Chủ ở trong nước ra sao?   Điển h́nh là hai nhân vật Nguyễn Văn Lư, Phạm Hồng Sơn, cùng những chính trị gia nửa mùa nấp bóng ngoại bang, hồ hởi, hănh diện khi được uống sâm banh trong Ṭa Đại sứ Mỹ ở Việt Nam nhân ngày lễ Độc Lập của Mỹ.  Những bộ mặt Lê Chiêu Thống tân thời này làm sao có thể thuyết phục được người dân Việt, vốn có ḷng yêu nước cao độ, luôn luôn khinh ghét những người dựa hơi ngoại bang?   Có những người cảm thấy ḿnh rất là quan trọng khi được đến điều trần tại quốc hội hay hạ viện Mỹ để “mách bu”, không biết rằng Mỹ đang sử dụng ḿnh như con tốt đen để đạt những mục tiêu riêng của Mỹ.  Lại có những người luôn luôn đưa ra những luận điệu tâng bốc quan thầy như hạ viện Mỹ đă làm luật Nhân Quyền cho Việt Nam, hay quốc hội Mỹ đă làm luật về tự do tôn giáo để áp dụng cho cả thế giới, hay Mỹ xếp Việt Nam vào một trong những nước đáng quan tâm về tự do tôn giáo, làm như Mỹ đang là ông chủ của cả thế giới, nắm vận mệnh của nước Việt Nam trong tay, nên có thể làm luật thay cho Quốc Hội Việt Nam.  Những người này quên rằng Mỹ đă “không thắng” được ở Việt Nam và phải trở về Mỹ “trong danh dự” với “hội chứng Việt Nam” c̣n kéo dài cho tới ngày nay. 

 

Một trường hợp gần đây làm cho Mỹ bẽ mặt v́ thái độ trịch thượng của ḿnh.   Trong cuộc viếng thăm Trung Quốc, bộ trưởng quốc pḥng Mỹ Donald Rumsfeld “lên lớp” Trung Quốc là đă gia tăng ngân sách quốc pḥng lên tới 30 tỷ đôla, làm cho thế giới e ngại về sự bành trướng quân sự của Trung Quốc.  Trung Quốc cười x̣a và trả lời:  “Tại sao Mỹ lại cứ thích xía vào nội bộ của các nước khác.   Trung Quốc có 1.4 tỷ dân, với ngân sách quốc pḥng là 30 tỷ, trong khi Mỹ chỉ có 300 triệu dân mà ngân sách quốc pḥng là 400 tỷ.  Thế là thế nào??”  Cho nên, những người cứ mang luật của quốc hội hay hạ viện Mỹ ra để mà chống “Việt Cộng” là những người đần, không hiểu ǵ về chính trị quốc tế.   Nếu luật của Mỹ và sự “đáng quan tâm” của Mỹ có một giá trị ǵ, th́ ngày nay trên thế giới đă không c̣n “Trung Cộng”, “Việt Cộng”, “Cuba”, “Bắc Hàn”, “Iran”, “Syria”, “Sudan” và các nước khác trong khối Hồi Giáo hay ở Phi Châu  v..v..  Những hạng người như trên chỉ chứng tỏ cho quần chúng biết rơ ḿnh là những hạng người nào, và kiến thức của họ ở mức độ nào.

 

Họ đâu có biết rằng, phê b́nh đạo luật về tự do tôn giáo của Hoa Kỳ, Giáo sư luật tại đại học Emory, Abdullahi Ahmed An-Na'im nói: "Nhiều người nhớ lại những lời hoa mỹ thiên Ki Tô trước đây và tin rằng Hoa Kỳ chỉ quan tâm đến sự hỗ trợ các thừa sai Mỹ ở ngoại quốc."(Emory University law professor Abdullahi Ahmed An-Na'im says many remember the early pro-Christian rhetoric and believe the United States is only interested in aiding American missionaries abroad.) và J. Paul Martin, Giám đốc trung tâm nghiên cứu nhân quyền tại đại học Columbia c̣n đi xa hơn nữa.  Ông nói: "Ở các nước như Nga sô, Pháp, Bỉ, và Đức, nhiều người coi đạo luật về tự do tôn giáo của quốc hội Hoa Kỳ là một phần của chủ nghĩa đế quốc rộng lớn hơn của Mỹ" (J. Paul Martin, executive director of Columbia University's Center for the study of Human Rights, goes further.  In such countries as Russia, France, Belgium, and Germany, he says, many see Congress' action as "part of a larger American imperialism".)

 

Rồi một ông cụ nổi tiếng v́ tranh đấu cho Dân Chủ, được Nhà Nước cho phép đi Mỹ “chữa bệnh”, lư do để xin được xuất ngoại, nhưng lại đến đại học Harvard xun xoe “báo cáo” về lư thuyết Mác-Lê, nguyên văn: “Trước hết tôi xin phép có lời trân trọng nhất vô cùng cảm ơn Ngài Giám đốc rất tôn kính, ngài Lawrence H. Summers, đă cho tôi hân hạnh lớn nhất được báo cáo hôm nay trước các Quư vị tại trường Đại học Harvard tiếng tăm nhất thế giới này.  Chủ đề tôi xin phép báo cáo là “Chủ nghĩa Marx và hệ lụy” được thu gọn trong Tuyên Ngôn của Đảng Cộng Sản..”  Cụ Hoàng Minh Chính ơi là cụ Hoàng Minh Chính!  Cụ làm như Mỹ không biết ǵ về chủ nghĩa Marx.   Chắc cụ Hoàng Minh Chính chưa đọc một cuốn sách nào trong rừng sách của Mỹ viết về chủ nghĩa Marx, cho nên cụ “đánh trống qua cửa nhà sấm”, đến báo cáo cho đại học Harvard về chủ nghĩa Marx, một đại học nổi tiếng về những công cuộc nghiên cứu trong mọi bộ môn và có một rừng sách về chủ nghĩa Marx trong thư viện của trường.  Hơn nữa, cụ có biết rằng những câu có tính cách xun xoe, khúm núm như “tôi xin phép có lời trân trọng nhất”“tôi xin phép báo cáo”  chưa từng bao giờ thấy xuất hiện trong những cuộc nói chuyện hay thuyết tŕnh  ở các trường đại học Mỹ không?  Một nhóm nào đó ở Harvard mời cụ đến, nghĩa là muốn nghe cụ nói về vấn đề ǵ đó, thế mà cụ vẫn c̣n phải “xin phép để báo cáo” cùng họ về một chủ đề mà cụ có học cho đến chết cũng không hết những điều họ đă biết về chủ nghĩa Marx.  Kiểu “lễ phép” này lạc hậu, lạc chỗ, không thích hợp trong môi trường đại học, nhất là đại học Mỹ.  Người ta mời cụ đến với hi vọng được nghe những điều mới lạ, nhưng cụ thử đọc lại những điều cụ nói xem có ǵ mới lạ, hay chẳng qua chỉ là những luận điệu đă cũ mèm, lỗi thời từ lâu. Tại sao cụ lại đi làm tṛ cười cho thiên hạ như vậy và để ḷi sự hiểu biết vô cùng giới hạn của ḿnh ra.   Rất có thể cái nhóm nào đó ở Harvard đă tổ chức, gọi cụ đến để cho cụ chống Cộng trong khuôn khổ một đại học nổi tiếng, làm cho cụ có vẻ nổi tiếng và rồi chống Cộng hăng hơn theo đơn đặt hàng của họ.

 

C̣n nữa, trong hội nghị Họp Mặt Dân Chủ 2005, cụ c̣n đoán ṃ: “Đại Hội X đảng CSVN trong năm tới 2006 chẳng hứa hẹn một điều ǵ sáng sủa.” khi Đại Hội chưa họp và chưa biết nội dung Đại Hội ra sao.  Cũng trong cái gọi là hội nghị Họp Mặt Dân Chủ 2005 này, hành động ngoạn mục nhất của cụ là lên tiếng ca tụng quan thầy Mỹ như sau:

 

Trong lễ tuyên thệ nhậm chức kỳ hai, đầu năm 2005, Tổng Thống George W. Bush đă long trọng tuyên bố: "Chính Sách của Hoa Kỳ là t́m kiếm và hỗ trợ sự phát triển của các phong trào và thể chế dân chủ ở mọi quốc gia và mọi nền văn hóa với mục tiêu cuối cùng là chấm dứt các chế độ chuyên chế trên thế giới"

 

Nhân dân Việt Nam hiện nay đang trong cơn quằn quại rũ bỏ ách nô lệ thâm căn cố đế nội xâm đă t́m thấy trong chính sách hỗ trợ Tự Do Dân Chủ của Hoa Kỳ một sức mạnh vô giá cho cuộc đấu tranh sống c̣n của ḿnh.

 

Bush tuyên bố th́ mặc Bush tuyên bố, chẳng có mấy người để ư, v́ Bush đă nổi tiếng là tuyên bố ẩu tả từ lâu rồi, và cả thế giới đă biết tự do dân chủ chỉ là những chiêu bài của Mỹ để xen vào nội bộ các nước, cụ không biết hay sao?  Có phải là cụ cho rằng “miệng kẻ sang có gang có thép”, nhưng Bush đâu có phải là kẻ sang ǵ, chỉ là với cương vị Tổng thống của một cường quốc đang áp dụng chính sách “cường quyền thắng công lư”, bị cả thế giới dè bỉu, và tờ Daily Mirror ở bên Anh đă cho rằng 52% người dân Mỹ bầu cho Bush là những dân ngu (stupid), chứ thực ra Bush có bao nhiêu trí tuệ với IQ bằng nửa Clinton.   Đúng là cụ nói trong cơn mơ, v́ không hiểu sách lược đối ngoại của Mỹ ra sao qua những chiêu bài có tính cách khoa trương là xuất cảng tự do và dân chủ.  Cụ không biết rằng khi Bush bị phanh phui là đă đưa ra những bằng chứng giả tạo về vũ khí giết người hàng loạt của Iraq, và Iraq có dính líu trong vụ 9-11 ở New York, để được sự ủng hộ của quần chúng, có cớ xâm chiếm (invasion and occupation) Iraq, th́ Bush mới đổi sang luận điệu là mang tự do dân chủ đến Iraq trong khi trước đó Mỹ đă từng ủng hộ Saddam Hussein.   Cụ quên rằng Mỹ đă “ trút lên đầu dân tộc Việt Nam 7 triệu tấn bom, hơn gấp đôi tổng số bom thả xuống Âu Châu và Á Châu trong đệ nhị thế chiến, tính trung b́nh một quả bom nặng khoảng 230 ki-lô (500 lbs) cho mỗi đầu người Việt Nam, trên đất nước Việt Nam có khoảng 20 triệu hố bom, thuốc độc khai quang Agent Orange trải để phá hại cây cỏ, mùa màng trên một diện tích bằng bang Massachusetts và ảnh hưởng độc địa của loại thuốc này c̣n di hại đến ngày nay. CIA ở Việt Nam, trong chiến dịch Phụng Hoàng đă bí mật giết không xét xử ít nhất là 20000 dân ở nam Việt Nam nghi là Cộng Sản nằm vùng…(Howard Zinn, A People’s History of the US, 1492-Present, HarperCollins Publishers, New York, 1999, p. 478:  By the end of the Vietnam war, 7 million tons of bombs had been dropped on Vietnam, more than twice the total bombs dropped on Europe and Asia in World War II – almost one 500-pound bomb for every human being in Vietnam.  It was estimated that there were 20 million bomb craters in the country.  In addition, poisonous sprays were dropped by planes to destroy trees and any kind of growth – an area the size of the state of Massachusetts was covered with such poison... The CIA in Vietnam, in a program called “Operation Phoenix”, secretly, without trial, executed at least 20000 civilians in South Vietnam who were suspectected of being members of the Communist underground.) cũng là để cho Nam Việt Nam được tự do, dân chủ dưới hai chế độ độc tài gia đ́nh trị, tôn giáo trị Ngô Đ́nh Diệm và chế độ “Diệm không Diệm” Nguyễn Văn Thiệu, thực hiện 10% mục đích của Mỹ trong cuộc xâm lăng Việt Nam.  [Xin đọc Phần II trong loạt bài này trên trang nhà Giao Điểm, tháng 10].  Lạ thật, tại sao Cộng Sản lại không biết đến cái sức mạnh vô giá của 10% Tự Do Dân Chủ của Hoa Kỳ mà lại phải thống nhất đất nước, thiết lập “nội xâm” (sic) thay v́ chấp nhận “ngoại xâm”. Thật là tội nghiệp cho những người có đầu mà không có óc:  “Xin Chúa hăy tha tội cho họ, v́ họ không biết là đă đang làm ǵ”.   Tại sao mấy người không tự lực tranh đấu, vận động quần chúng ủng hộ nếu có chính nghĩa, mà cứ phải đi theo vết của Lê Chiêu Thống, t́nh nguyện làm đầy tớ cho ngoại bang?  Mấy người có hiểu thế nào là liêm sỉ, thế nào là tự ái dân tộc, thế nào là tinh thần quốc gia của người Việt không?

 

Trích trang nhà Giao Điểm - tháng 10 & 11 / 05

05-sgrey.gif (69 bytes) Trần Chung Ngọc: bài 1: Tản mạn&… Thiền sư Nhất Hạnh: chiến tranh – nhân quyền – dân chủ (phần hai: Chiến tranh Việt Nam) | bài 2: tản mạn xung quanh cuộc chiến ở Việt Nam – Chiến tranh nh́n từ một phía: phía của không phía.

05-redsq.gif (54 bytes) Trần chung Ngọc: Loạt bài ‘Tản mạn’ số 3 –Thiền sư NH –chiến tranh –nhân quyền và dân chủ

ĐDTB, ngày 8/11/2005



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend