TIẾNG NÓI CỦA MỘT SỐ NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI VẬN ĐỘNG TOÀN DÂN TRONG NƯỚC VÀ HẢI NGOẠI QUYẾT TÂM 
CÙNG QUÂN ĐỘINHÀ NƯỚC VIỆT NAM HOÀN THÀNH ƯỚC MƠ DÂN TỘC LÀ CHIẾN THẮNG ĐIỆN BIÊN VĂN HÓA:
GIẢI HOẶC VÀ GIẢI TRỪ GIẶC ÁO ĐEN VATICAN, GIẶC ÁO ĐEN BẢN ĐỊAGIẶC TIN LÀNH

ÔNG HOÀNG MINH CHÍNH ĐI CHỮA BỆNH Ở MỸ


ÔNG HOÀNG MINH CHÍNH ĐI CHỮA BỆNH Ở MỸ

Hà Giang 

 

Trong tháng qua, một trong những câu chuyện thời sự khá ồn ào trong cộng đồng người Việt hải ngoại là chuyến đi Mỹ chữa bệnh của ông Hoàng Minh Chính.  Đối với bạn đọc chưa nghe đến Hoàng Minh Chính, một vài hàng giới thiệu tưởng cũng cần thiết.  Ông tên thật là Trần Ngọc Nghiêm, năm nay đă 84 tuổi, từng là cựu đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam tham gia kháng chiến chống Pháp.   Sau khi du học ở Nga về ông giữ chức Viện trưởng Viện Triết học Mác – Lê (cơ quan nghiên cứu lư luận trung ương của Đảng) từ 1957 đến 1960.  V́ những bất đồng chính kiến với chính quyền, ông bị bỏ tù hai lần trong thập niên 1960s và 1980s.  Ông được suy tôn là “nhà dân chủ”, là “giáo sư”, là “con chim đầu đàn”, là “biểu tượng” của phong trào tranh đấu đ̣i dân chủ tự do tại Việt Nam” … (Thực ra, ông chẳng phải là giáo sư và cũng chưa bao giờ là biểu tượng hay ǵ ǵ đó cho dân chủ Việt Nam).  Những người biết ông mô tả ông là một người đấu tranh kiên định, đứng đắn, và đáng kính.  Nhưng cũng có người cho rằng ông là một người hay bốc đồng, độc đoán, tùy hứng, và xu phụ.  

           

            Trong vài năm gần đây, với sự tung hứng của giới chống cộng hải ngoại, giới mua bán tên tuổi, và các tổ chức chuyên nghề đại lư chính trị ở nước ngoài, ông Hoàng Minh Chính được cho khá nhiều thời gian và giấy mực để ông bày tỏ quan điểm của ḿnh.  Đi một bước xa hơn, ông liên kết với các thành phần mà Nhà nước Việt Nam xem là “chống phá Việt Nam” như Nguyễn Xuân Ngăi và Nguyễn Gia Kiểng để lập cơ sở và hoạt động ở trong nước.  

 

Chính Nguyễn Xuân Ngăi cũng cho biết Hoàng Minh Chính là “người bạn đấu tranh với ông ta trong nhiều năm qua và trước đây, hai ông chỉ liên lạc qua email hay qua điện thoại”.  Ông Nguyễn Xuân Ngăi hành nghề y sĩ giải phẫu tim, có lần về Việt Nam trên danh nghĩa là làm từ thiện, nhưng trong thực tế -- như ông thừa nhận -- là t́m cách thiết lập cơ sở của nhóm có tên là “Đảng nhân dân hành động” với cương lĩnh “là  một đảng chính trị chính thống của nhân dân Việt Nam - là một thế hệ lănh đạo mới - đang chuẩn bị cho một Việt Nam mới.”  Có lẽ v́ hành động này, ông Ngăi từng bị tống xuất khỏi Việt Nam.  Cũng như đồng chí Hoàng Minh Chính của ḿnh, ông Ngăi cũng là người có tiếng ở San Jose, tiếng tốt lẫn tiếng xấu.  Ông được xem là người học giỏi, khá thông minh, có tay nghề vững.  Nhưng những đồng nghiệp và những đồng hương từng biểu t́nh tại pḥng mạch ông th́ cho rằng ông là một “tên lưu manh”, không biết đến đạo đức y nghiệp, mà chỉ lo móc túi tiền của bệnh nhân.  

 

            Theo ông Hoàng Minh Chính tiết lộ, toàn bộ chuyến đi Mỹ chữa bệnh lần này là do ông Nguyễn Xuân Ngăi và đồng nghiệp của ông tài trợ hoàn toàn.  Ông Chính bị bệnh ung thư tuyến tiền liệt, đă qua giải phẫu ở trong nước, nhưng bệnh t́nh không mấy khả quan, nên các đồng chí của ông ở Mỹ bỏ tiền cho ông sang Mỹ điều trị tiếp.  Theo tường tŕnh của Hoàng Tiến, một đồng môn dân chủ của ông Hoàng Minh Chính, th́ ông được đăi ngộ rất hậu hĩ, với vế máy bay hạng thương gia, “loại vé 2,300 đô cho các VIP”. 

 

            Nếu chỉ đi chữa bệnh th́ chắc người viết bài này cũng không muốn bỏ th́ giờ tốn công viết mấy hàng này.  Nhưng v́ những câu tuyên bố của ông lúc mới đến Mỹ làm cho tôi băn khoăn phải viết những hàng chữ này.  Dù biết rằng có vay th́ phải có trả.  Một khi ông Hoàng Minh Chính dơ tay đón nhận đồng tiền của Nguyễn Xuân Ngăi th́ ông cũng phải nói những lời rất kêu cho đáng đồng tiền bát gạo mà ông Ngăi bố thí cho.  Do đó, chẳng ai ngạc nhiên khi ông tôn xưng đồng chí của ông thành “Ngài” – “Ngài Nguyễn Xuân Ngăi”.

 

            Khi được hỏi cảm nghĩ về nước Mỹ, ông Hoàng Minh Chính hết lời ca ngợi như là “một đất nước đă giương ngọn cờ dân chủ hàng trăm năm nay”, và ông cũng không quên ca ngợi Tổng thống George W. Bush.  Ngược lại, ông ra sức hằn học mạt sát thậm tệ một ông tướng nào đó trong nước dám công kích Mỹ và mô tả ông tướng này như là “phần tử xấu xa, ngu dốt, chả hiểu t́nh h́nh thế giới lại đi nói những câu bậy bạ như thế và gây sự hiểu lầm đối với nước Hoa Kỳ.”  Ông chê người ta là không biết ǵ về t́nh h́nh thế giới, nhưng h́nh như chính bản thân ông cũng chẳng biết ông nói cái ǵ.  H́nh như ông không biết hay không muốn biết vai tṛ của Mỹ trong cuộc chiến Iraq làm cho hàng trăm ngàn người chết.  H́nh như ông cũng không biết hay không muốn biết nước Mỹ của ông giương cao ngọn cờ dân chủ bằng cách ủng hộ các chế độ độc tài ở Nam Mỹ, Đại Hàn, Đài Loan, Nam Dương, Ai Cập, Saudi Arabia, Pakistan, v.v…  Nghe những ǵ ông Hoàng Minh Chính ca ngợi Mỹ người ta phải mắc cở dùm cho ông.  Có nịnh hót th́ cũng vừa vừa thôi, chứ đâu cần ǵ phải gân cổ lên mà ca ngợi mù quáng như thế, đâu cần phải mạt sát người ḿnh không ưa để nâng bi người ḿnh nhận ân huệ! 

 

           Khi được hỏi về chế độ trong nước, ông Hoàng Minh Chính cay cú nói đó là một “chế độ nô lệ, không có dân chủ tự do”.  H́nh như lời nói này không hoàn toàn đúng.  Nếu không có tự do th́ sao ông vẫn trả lời phỏng vấn của các đài báo hải ngoại, tha hồ chửi chế độ mà vẫn nhận tiền hưu bổng, và lại được đi chữa bệnh.  C̣n nô lệ?  Tôi e rằng chính ông đang là kẻ nô lệ đó chứ.  Cứ nh́n tấm h́nh sau đây th́ biết ông đang là kẻ nô lệ đáng thương nhất của những kẻ muốn biến ông thành một món hàng chính trị.  Họ phủ lên chuyến đi của ông bằng lá cờ vàng ba sọc đỏ.  Họ lợi dụng ông, cho ông vài đồng tiền, để ông tuyên bố vung vít để họ thu vào video và đem đi bán lấy lại vốn đă đầu tư cho ông.   

           

          Dù sao đi nữa, tôi cũng cầu mong Trời Phật phù hộ cho ông Hoàng Minh Chính hết bệnh và sáng suốt nh́n lại những ǵ ông nói.  Nói thế thôi, chứ tôi cũng chẳng hy vọng ǵ ông sẽ nh́n thấy khi mà đồng đô la xanh và lá cờ vàng đang che chắn chung quanh ông.                             

                           

Một cảnh chào đón ông Hoàng Minh Chính tại Phi trường San Francisco hôm 30/8/2005



<Go Back>
Printer Friendly Page Send this Story to a Friend